Nguyễn Thị Như
Chiếc Ghế Bên Hiên Nhà
Chiếc ghế gỗ cũ kỹ trước hiên nhà đã theo ông suốt nhiều năm. Mỗi buổi chiều, ông vẫn ngồi đó ngắm dòng người qua lại, mong có ai ghé thăm để cùng trò chuyện. Hôm ấy, tiếng cười của những đoàn viên trẻ làm khoảng sân nhỏ bỗng rộn ràng hơn. Họ mang đến những lời hỏi han, những món quà giản dị và cả sự chân thành của tuổi trẻ.
Ông kể về những mùa mưa nắng đã đi qua, về những ngày quê hương còn nhiều khó khăn và niềm vui khi thấy lớp trẻ hôm nay biết sống vì cộng đồng. Các đoàn viên chăm chú lắng nghe, cảm nhận từng lời nói như một bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm.
Khi chia tay, chiếc ghế trước hiên vẫn ở đó, nhưng trong lòng ông đã không còn cảm giác cô đơn. Bởi ông biết, vẫn còn những người trẻ luôn nhớ đến mình, để mỗi cuộc gặp đều trở thành một niềm vui, một nguồn động viên và một minh chứng đẹp cho truyền thống nghĩa tình của quê hương.



