Nguyễn Thị Quang Thái
Nguyễn Thị Quang Thái (1915–1944) là một nữ chiến sĩ cách mạng Việt Nam hoạt động từ rất sớm trong phong trào yêu nước và cách mạng trước năm 1945. Bà được biết đến bởi tinh thần kiên cường trong đấu tranh chống thực dân Pháp, là em gái của Nguyễn Thị Minh Khai và là người vợ đầu của Võ Nguyên Giáp.
Dấu mốc cuộc đời
Nguyễn Thị Quang Thái sinh năm 1915 tại Vinh trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Khi học tại Trường Nữ học Đồng Khánh ở Huế, bà tham gia phong trào học sinh yêu nước và tổ chức các hoạt động ủng hộ phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh. Năm 1931, khi mới 16 tuổi, bà bị chính quyền thực dân Pháp bắt giam tại lao Thừa Phủ và kết án tù vì các hoạt động cách mạng.
Hoạt động cách mạng
Sau khi được trả tự do, bà tiếp tục tham gia hoạt động bí mật, phụ trách công tác phụ vận, phong trào nữ trí thức và tham gia xây dựng phong trào truyền bá quốc ngữ. Bà cũng đảm nhận nhiệm vụ liên lạc cho Trung ương Đảng trong giai đoạn phong trào cách mạng bị đàn áp mạnh đầu thập niên 1940. Năm 1935, bà kết hôn với Võ Nguyên Giáp; hai người có một con gái là Võ Hồng Anh.
Những năm cuối đời
Năm 1942, Nguyễn Thị Quang Thái bị bắt lần nữa và bị kết án 16 năm tù, giam tại Nhà tù Hỏa Lò. Trong thời gian bị giam, bà vẫn tham gia chăm sóc các nữ tù, tổ chức học văn hóa và giữ vững bí mật tổ chức dù chịu nhiều hình thức tra tấn. Cuối năm 1943, khi dịch thương hàn bùng phát trong nhà tù, bà bị nhiễm bệnh và qua đời ngày 29 tháng 1 năm 1944, lúc 29 tuổi. Sau này, phần mộ của bà được chuyển về Nghĩa trang Mai Dịch.
Di sản và ghi nhớ
Theo các tư liệu lịch sử và hồi ký của Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Thị Quang Thái được ghi nhận là một tấm gương về lòng kiên định và tinh thần hy sinh trong phong trào cách mạng Việt Nam trước Cách mạng Tháng Tám. Hình ảnh của bà thường được nhắc đến cùng gia đình có nhiều người tham gia cách mạng, đặc biệt là Nguyễn Thị Minh Khai và Võ Nguyên Giáp, như một biểu tượng của sự gắn bó giữa lý tưởng cách mạng và sự hy sinh cá nhân.



