NGUYỄN THỊ RÀNH – NGƯỜI MẸ GIỮA VÙNG ĐẤT LỬA


Ở vùng đất Củ Chi, chiến tranh đã đi qua từng mái nhà, từng thửa ruộng và từng con đường.
Những năm tháng ấy, dưới lòng đất có một thế giới khác.
Đó là những đường hầm.
Người dân đào hầm để tránh bom đạn, để cất giấu lương thực, để nuôi giấu cán bộ và để tồn tại giữa một vùng chiến sự ác liệt.
Trong số những người phụ nữ của Củ Chi có Nguyễn Thị Rành.
Bà sinh năm 1900 tại Củ Chi, Gia Định.
Cuộc đời bà gắn với vùng đất này qua nhiều năm chiến tranh.
Người ta gọi bà là “Mẹ Rành”.
Cái tên ấy xuất phát từ sự gắn bó của bà với những người hoạt động cách mạng.
Bà từng che chở, nuôi giấu cán bộ và tham gia công việc phục vụ kháng chiến.
Nhưng điều khiến câu chuyện về bà trở nên đặc biệt là tuổi tác.
Khi chiến tranh xảy ra, bà đã là một người phụ nữ lớn tuổi.
Đáng lẽ ở tuổi ấy, bà có thể chỉ cần sống một cuộc đời bình yên bên con cháu.
Nhưng chiến tranh không cho phép điều đó.
Có những ngày tiếng súng vang lên rất gần.
Có những đêm mọi người phải xuống hầm.
Có những người cán bộ cần nơi trú ẩn.
Bà Rành lại mở cửa.
Một bữa cơm được chia sẻ.
Một chỗ nằm được nhường.
Một bí mật được giữ kín.
Những việc ấy tưởng như nhỏ bé, nhưng trong chiến tranh lại có thể cứu một mạng người.
Củ Chi trở thành vùng đất nổi tiếng với hệ thống địa đạo.
Những đường hầm nhỏ bé len sâu trong lòng đất.
Ở đó có nơi ở, nơi làm việc, nơi cứu chữa thương binh.
Cuộc sống dưới lòng đất vô cùng khắc nghiệt.
Thiếu ánh sáng.
Thiếu không khí.
Thiếu thức ăn.
Nhưng người dân vẫn bám trụ.
Nguyễn Thị Rành cũng như nhiều người phụ nữ khác đã trở thành một phần của cuộc sống ấy.
Bà không phải người lính đứng giữa chiến hào.
Vũ khí của bà nhiều khi chỉ là sự gan dạ và lòng kiên trì.
Bà chăm sóc những người bị thương.
Giữ liên lạc.
Nuôi giấu cán bộ.
Và chịu đựng những mất mát của gia đình.
Chiến tranh đã lấy đi nhiều người thân của bà.
Nhưng bà vẫn tiếp tục.
Có lẽ chính sự bình dị ấy khiến người dân nhớ đến bà.
Bà không nói những điều lớn lao.
Chỉ làm những gì mình cho là cần làm.
Một nồi cơm.
Một căn hầm.
Một bàn tay chăm sóc người bị thương.
Những điều nhỏ bé ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh của một vùng đất.
Sau chiến tranh, Nguyễn Thị Rành được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng với người dân Củ Chi, bà trước hết vẫn là một người mẹ.
Một người mẹ đã sống qua chiến tranh.
Một người mẹ đã chứng kiến quá nhiều mất mát.
Và một người mẹ đã giữ lại trong lòng những ký ức mà không cuốn sách nào có thể kể hết.
Ngày nay, Củ Chi trở thành địa danh lịch sử.
Du khách đi xuống những đường hầm năm xưa có thể cảm nhận phần nào sự chật hẹp và khắc nghiệt của cuộc sống dưới lòng đất.
Nhưng những đường hầm ấy chỉ là một phần của câu chuyện.
Phía sau chúng là những con người.
Những người mẹ.
Những người con.
Những gia đình đã sống và chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt.
Nguyễn Thị Rành là một trong những người như vậy.
Bà đã đi qua chiến tranh bằng sự bền bỉ của một người mẹ.
Và có lẽ đó chính là điều khiến câu chuyện của bà còn được kể mãi.


