Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Thị Tám

Ngọn lửa không tắt trong tim người nữ anh hùng

Vĩnh Long21/04/2026Xã đoàn Lương Hòa (Xã đoàn Lương Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay, tôi vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc sau buổi gặp gỡ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Tám — người nữ dũng sĩ năm xưa đã cùng đồng đội viết nên bản hùng ca “Trận đánh giữa lòng thành phố” ở Thanh Khê, Đà Nẵng.

Trước mặt tôi không phải là một “huyền thoại” xa vời trong trang sử, mà là một người phụ nữ giản dị, mái tóc đã điểm bạc, giọng nói vẫn ấm áp, ánh mắt vẫn sáng như ngọn lửa của tuổi đôi mươi năm ấy. Bà kể về những ngày sống trong lòng địch, những hầm bí mật chỉ đủ thở, những lần đối mặt với cái chết mà vẫn không chùn bước. Khi nhắc đến đồng đội — những người đã ngã xuống trong trận chiến khốc liệt năm 1968 — giọng bà nghẹn lại. Tôi thấy trong ánh mắt ấy có nước mắt, nhưng cũng có niềm kiêu hãnh vô bờ.

Nghe bà kể, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé trước tinh thần quả cảm của lớp cha anh. Một cô gái tuổi hai mươi, tay cầm súng giữa lòng thành phố địch chiếm, vẫn kiên định tin vào cách mạng, tin vào ngày thống nhất. Tôi chợt hiểu, lòng yêu nước không phải là điều gì xa xôi, mà chính là sự dấn thân, là trách nhiệm sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Bà nói với chúng tôi: “Các cháu không cần phải ra trận như cô đâu, nhưng hãy làm tốt công việc của mình, hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã không trở về.” Câu nói ấy như một mệnh lệnh từ trái tim.

Khi buổi gặp kết thúc, tôi đứng lặng nhìn bóng dáng bà khuất sau hàng ghế. Trong tôi bừng lên một niềm tin mãnh liệt: dù thời gian có qua đi, ngọn lửa của thế hệ anh hùng vẫn cháy trong tim lớp trẻ hôm nay. Và tôi tự nhủ — mình phải sống, phải cống hiến, phải làm điều gì đó thật ý nghĩa để ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn