NGUYỄN THỊ THANH BƯỚM

🦋 Cánh Bướm giữa rừng già và 30 viên đạn mừng ngày toàn thắng 💥
🏡 Trong căn nhà nhỏ tại ấp An Thạnh, xã Long Điền, bà Nguyễn Thị Thanh Bướm ở tuổi 78 vẫn giữ được nét tinh anh của một nữ quân y thời chiến. Người bạn đời của bà, ông Trần Ninh, đã đi xa tròn một năm, để lại bà với những ký ức mà giờ đây bà là người duy nhất còn giữ lại trọn vẹn. Trên hai cánh tay bà, những vết sẹo dài do miểng đạn găm vào năm xưa vẫn lồi lõm, sần sùi. Đó không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà là những chương hồi của một cuộc đời "hoa lửa" mà bà chưa từng quên. ❤️🩹
🪖 Cuộc đời binh nghiệp của bà Bướm bắt đầu bằng một biến cố đầy kịch tính vào năm 1965. Khi ấy, cô thiếu nữ 16 tuổi vốn đã quen với nhịp sống của Đội thanh niên xung phong từ năm 14 tuổi. Nhưng một buổi sáng định mệnh, lính Mỹ tràn vào nhà lùng sục một người tên Bốn – một gián điệp mà chúng nghi ngờ. Bằng sự nhanh trí, bà đáp gọn: “Chị tôi không có nhà”. Địch rút đi, nhưng bóng tối vừa sập xuống, bà biết mình không thể ở lại. Để giữ bí mật cho tổ chức và bảo toàn tính mạng, bà thoát ly vào chiến khu ngay trong đêm. 🌙
⚕️ Bà không cầm súng trực tiếp chiến đấu trên chiến trường, mà chọn một mặt trận khác cũng khốc liệt không kém: Quân Y.
🏥 Vào đơn vị Đoàn 165B ở Bời Lời (Tây Ninh), rồi chuyển về Bệnh viện C22 (Đoàn 340) vào năm Mậu Thân 1968, bà học được rằng làm nghề y trong rừng không chỉ cần kỹ thuật mà phải có “cái tâm và cái tình”. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, bà và đồng đội chưa bao giờ nạt nộ hay quát tháo bệnh nhân, dù áp lực công việc vô cùng lớn. Quân y thời đó phải tự túc rất nhiều thứ. Kim tiêm không có để mua, sáng sớm anh chị em phải ngồi mài lại kim tiêm cho sắc để bệnh nhân bớt đau. Thuốc men như B1, B12 hay nước biển đều do bộ phận dược của mình tự pha chế để sử dụng. 💊
😢 Bà bùi ngùi kể về những ca cấp cứu mà thương binh chuyển về từ tuyến trước trong tình trạng bị thương nặng đến mức hoại tử, giòi chui vào vết thương. “Tôi phải chế ether vào, lấy bao cột lại cho giòi bò ra. Những con giòi to bằng đầu đũa... Họ đau quá, không kiềm chế được, vừa khóc vừa đánh vào người y tá. Tôi bị đòn nhiều lắm, nhưng mình không nạt nộ, không quát tháo. Quân y lúc đó là phải có cái tâm, cái tình. Mình đau cái đau của họ”. Thậm chí, khi bản thân bị miểng đạn đâm vào cánh tay, bà cũng chấp nhận để đồng đội mổ sống, lấy miểng ra mà không cần một giọt thuốc mê. Những vết sẹo trên tay bà hôm nay, chính là kết quả của những lần "mổ sống" can trường như thế. 💪
⚠️ Trong ký ức của bà Bướm, chiến tranh không chỉ có bom rơi đạn lạc mà còn là những cuộc đấu trí nghẹt thở với gián điệp. Có lần, bà được phân công chăm sóc một thương binh bị thương nặng. Suốt thời gian nằm viện, bà tận tình cơm bưng nước rót, chăm sóc vết thương không chút nề hà. Mãi đến khi anh ta rời đi, để lại một lá thư cảm ơn, bà mới bàng hoàng biết đó là một gián điệp của đối phương.
👀 Sự cảnh giác của người đảng viên được trui rèn qua những tình huống ngặt nghèo. Có lần đi lãnh thuốc giữa rừng sâu, chỉ với khẩu AK và bao thuốc nặng trên vai, bà gặp một kẻ muốn "mang phụ". Linh tính mách bảo, bà từ chối. Ngay khi vừa về tới cứ, pháo địch dập ngay xuống đầu khẩu. Sau này, khi chính kẻ đó bị thương và được bà chăm sóc, bà đã âm thầm theo dõi khi dẫn hắn đi tắm suối. Chỉ một khoảnh khắc giả vờ lánh mặt và phát hiện ông ta đang truyền tin. Sau khi báo cáo cơ yếu, đơn vị đã tìm thấy một máy truyền tin nhỏ như cọng tóc giấu trong miệng hắn. 📻
🕯️ Những ký ức ấy đan xen với nỗi đau về những đồng đội đã ngã xuống, như người chị nuôi bị gián điệp phục kích bắn chết khi đang xuống nấu cơm lúc 2 giờ sáng. Hay câu chuyện về "con cọp" giả danh – một nữ gián điệp mặc lớp da thú lởn vởn quanh bệnh viện để dò la căn cứ.
🌸 Giữa cái nền xám xịt của đói nghèo – nơi mà măng luộc thay cơm, gạo ít khoai nhiều đến mức không tìm nổi một hạt cơm dán bao thư – tình yêu của bà và ông nảy nở như một đóa hoa rừng. Chuyện tình của bà với ông cũng mang đậm hơi thở thời hoa lửa. Ông làm bảo vệ, bà ở đội văn nghệ. Họ quen nhau qua những buổi sinh hoạt cảm tình Đảng, nhưng chiến tranh cứ thế kéo họ đi hai ngả. Ông đi tiếp liệu, bà ở bệnh viện. Muốn gặp nhau, ông phải bắt những chuyến xe “vọt tuyến” đầy hiểm nguy giữa các đơn vị. 💖
💍 Đám cưới của họ diễn ra giản đơn vào một buổi chiều trong rừng, chỉ có bánh ngọt và những lời chúc tụng vội vã. Ngay sau buổi lễ, đơn vị bệnh viện đã đến rước bà đi ngay. Phải mất vài tháng sau, đôi vợ chồng mới có dịp gặp lại.
📻 Tháng 1 năm 1975, khi chiến dịch Nguyễn Huệ nổ ra, cả miền Nam sục sôi khí thế tiến về Sài Gòn. Lúc này, bà đang mang bầu, phải ở lại vùng căn cứ Bù Gia Mập (Bình Phước) trong nỗi lo âu và hy vọng. Ngày 30/4, khi đứa con mới được 20 ngày tuổi, nghe tin giải phóng qua chiếc máy cassette, bà mừng đến mức không kìm được xúc động, không có pháo hoa, không có cờ hoa rực rỡ, bà rút khẩu AK, lên đạn và bắn thẳng một băng 30 viên lên bầu trời. 30 viên đạn ấy không phải để giết chóc, mà là tiếng reo vui của một người mẹ, một người chiến sĩ chào đón một kỷ nguyên không còn tiếng súng. 🇻🇳✨
🚙 Vài ngày sau, ông Ba lái chiếc xe của Trung đoàn về rước hai mẹ con. Cuộc đoàn tụ sau bao năm chia cắt, giữa màu áo xanh chiến sĩ và tiếng khóc của trẻ thơ, chính là cái kết viên mãn nhất cho câu chuyện của một “cánh bướm” đã can trường đi qua giông bão. 🦋🕊️



