Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Thị Thứ (2)

Nguyễn Thị Thứ

Thái Nguyên24/05/2026Nguyễn Minh Tuấn (Trường Đại học Y Dược)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến Mẹ Việt Nam Anh hùng, người ta không chỉ nghĩ đến một danh hiệu cao quý, mà còn nhớ đến những con người bằng xương bằng thịt đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng tất cả nỗi đau và lòng yêu nước. Trong số đó, hình ảnh Nguyễn Thị Thứ luôn khiến bao thế hệ xúc động và nghẹn ngào.

Mẹ sinh năm 1904, tại vùng đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những mùa mưa nắng lam lũ như bao người phụ nữ nông thôn Việt Nam khác. Nhưng số phận lại đặt lên đôi vai gầy guộc của mẹ một nỗi đau quá lớn: trong hai cuộc kháng chiến, mẹ có chồng, chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại lần lượt hy sinh vì Tổ quốc.

Mười hai người thân yêu nhất của mẹ – mười hai lần tiễn biệt trong nước mắt.

Có lẽ không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau người mẹ phải tiễn con ra chiến trường và nhận về tờ giấy báo tử. Hết lần này đến lần khác, mẹ lại lặng lẽ chịu đựng. Người ta kể rằng mỗi lần nghe tin con hy sinh, mẹ chỉ lặng người đi, nước mắt chảy ngược vào tim. Không oán trách, không gục ngã, mẹ vẫn lặng lẽ sống, vẫn tin rằng sự hy sinh của các con là để đất nước được tự do.

Nỗi đau ấy không ồn ào, không bi lụy, mà thấm sâu và dai dẳng. Những bữa cơm vắng dần tiếng nói cười. Những ngày Tết không còn đủ con cháu quây quần. Ngôi nhà nhỏ nơi quê hương trở nên trống trải đến xót xa. Thế nhưng, mẹ không để mất mát biến thành tuyệt vọng. Mẹ trở thành điểm tựa tinh thần cho những người còn lại, là hậu phương thầm lặng của tiền tuyến.

Hình ảnh mẹ Thứ với gương mặt khắc khổ, đôi mắt sâu thẳm chất chứa bao nỗi niềm đã trở thành nguyên mẫu cho Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam. Bức tượng ấy không chỉ khắc họa riêng mẹ, mà còn đại diện cho hàng vạn bà mẹ Việt Nam khác – những người đã hiến dâng những điều thiêng liêng nhất của đời mình cho độc lập dân tộc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát mà mẹ và biết bao bà mẹ khác phải gánh chịu thì không bao giờ có thể bù đắp. Khi đất nước hòa bình, điều còn lại với mẹ chỉ là ký ức và niềm tự hào. Mẹ không đòi hỏi sự trả ơn, không cần được nhắc tên. Nhưng chính sự lặng thầm ấy lại khiến cả dân tộc cúi đầu tri ân.

Viết về mẹ Nguyễn Thị Thứ là viết về đỉnh cao của sự hy sinh. Là viết về tình mẫu tử hòa quyện với tình yêu nước. Là viết về sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam – mềm mại nhưng kiên cường, nhỏ bé nhưng vĩ đại.

Thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập và mơ ước, chính là nhờ những giọt nước mắt thầm lặng của mẹ. Mỗi lần nhắc đến Mẹ Việt Nam Anh hùng, lòng ta lại chùng xuống. Bởi phía sau hai chữ “anh hùng” là cả một biển trời đau thương mà mẹ đã âm thầm gánh chịu để đất nước được nở hoa độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn