NGUYỄN THỊ THỨ (2)
Tại vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam đầy nắng gió và bom đạn, có một người mẹ đã đi vào huyền thoại như một biểu tượng cao cả nhất của sự hy sinh. Đó là mẹ Nguyễn Thị Thứ. Cuộc đời mẹ không cầm súng trực tiếp ra chiến trường, nhưng nỗi đau và sự quả cảm của mẹ lại lớn lao chẳng kém bất kỳ người anh hùng nào.
Kháng chiến bùng nổ, theo tiếng gọi của Tổ quốc, lần lượt những người con trai của mẹ xếp bút nghiên, rời tay cày để lên đường nhập ngũ. Cứ mỗi lần tiễn một người con đi, mẹ lại thầm lặng thắp nén hương cầu nguyện. Nhưng rồi, những lá thư từ chiến trường gửi về không phải là lời hẹn ngày về, mà là những tấm giấy báo tử.
Nỗi đau chồng chất nỗi đau. Đỉnh điểm là năm 1948, mẹ nhận tin người con đầu lòng hy sinh. Đến năm 1954, mẹ mất thêm hai người con nữa. Cuộc kháng chiến chống Mỹ sau đó lại tiếp tục lấy đi của mẹ những người con còn lại. Có những năm, mẹ nhận đến hai, ba tờ giấy báo tử. Tổng cộng, mẹ Thứ đã có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Dù đôi mắt đã cạn khô vì khóc thương con, mẹ Thứ vẫn không một phút nản chí hay rời bỏ cách mạng. Ngay trong vườn nhà mẹ, 5 hầm bí mật được đào sâu dưới lòng đất. Suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, mẹ vừa làm nông, vừa canh gác cho cán bộ, bộ đội ẩn náu dưới hầm. Sáng mẹ đi làm đồng để quan sát tình hình địch, tối mẹ lại bí mật đem cơm, nước tiếp tế cho các chiến sĩ. Đối với mẹ, mỗi người lính dưới hầm cũng đều như con ruột của mình.
Hình ảnh mẹ Thứ ngồi lặng lẽ bên mâm cơm với nhiều bộ bát đũa trống không đã trở thành một biểu tượng bất tử. Mẹ không chỉ là mẹ của những liệt sĩ, mà mẹ chính là hiện thân của đất mẹ Việt Nam – bao dung, kiên cường và sẵn sàng hy sinh tất cả cho ngày toàn thắng.



