Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nguyễn Thị Thứ

Nguyễn Thị Thứ

Đà Nẵng05/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Dược (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ THỨ: NGƯỜI GOM TẤT CẢ ĐAU THƯƠNG VÀO LẶNG IM

Tôi đứng giữa nắng gió miền Trung, ngước nhìn lên những thớ đá hoa cương khổng lồ tạc nên hình hài một người phụ nữ. Đó là Mẹ — Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Trong làn khói hương trầm mặc, tôi chợt thấy mình nhỏ bé trước một cuộc đời mà sự hy sinh đã vượt quá mọi giới hạn của ngôn từ.

Cứ mỗi lần nhắc về Mẹ, tôi lại hình dung về một gian bếp nhỏ ở Điện Thắng. Ở đó, suốt hai cuộc kháng chiến, có một người phụ nữ lặng lẽ đặt thêm bát, thêm đũa lên mâm cơm mỗi chiều. Mẹ không chỉ đợi một người, Mẹ đợi chín người con trai, một người con rể và hai đứa cháu ngoại.

Nhưng cuộc đời thật nghiệt ngã. Sau mỗi trận đánh, thứ trở về với Mẹ không phải là những đứa con bằng xương bằng thịt, mà là những tờ giấy báo tử bạc màu.

Một lần, hai lần... rồi đến lần thứ chín.

Có những nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì tang tóc mới đã ập đến.

Người ta bảo, nước mắt chảy xuôi, nhưng với Mẹ Thứ, có lẽ nước mắt đã chảy ngược vào trong, lặn vào từng thớ thịt để tạo nên một sức mạnh phi thường. Chín lần tiễn con đi, chín lần nhận tin dữ, nhưng chưa một lần Mẹ hối hận vì đã dâng hiến những gì quý giá nhất cho mảnh đất hình chữ S này.

Có ai biết rằng, trên đôi vai gầy guộc ấy là cả một giang sơn? Dưới bóng tre xanh của vườn nhà Mẹ, có đến 5 hầm bí mật. Mẹ vừa là người mẹ đau thương, vừa là người chiến sĩ can trường. Mẹ nuôi giấu cán bộ, cơm đùm cơm nắm tiếp tế cho quân ta ngay dưới họng súng quân thù.

"Đất nước cần, con Mẹ ra đi. Đất nước cần, Mẹ sẵn sàng làm lá chắn."

Mẹ Thứ không chỉ sinh ra những anh hùng, mà chính cuộc đời Mẹ đã là một bản hùng ca. Mẹ sống đến 106 tuổi, không phải để tận hưởng tuổi già an nhàn, mà như một chứng nhân lịch sử, đợi ngày non sông liền một dải để thay các con mình nhìn ngắm hòa bình.

Hôm nay, khi đứng trước tượng đài lấy nguyên mẫu từ hình ảnh Mẹ, tôi không thấy sự oán hờn. Tôi chỉ thấy sự bao dung vĩ đại. Đôi mắt đá ấy như đang nhìn sâu vào tâm hồn những người trẻ, nhắc nhở chúng tôi về giá trị của mỗi phút giây tự do đang có.


Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng để đoàn tụ với các con mình, nhưng tên của Mẹ — Nguyễn Thị Thứ — đã trở thành danh từ chung cho tất cả những người mẹ Việt Nam: Đảm đang, hy sinh và bất tử.

Cảm ơn Mẹ, vì đã đau nỗi đau của dân tộc, và vì đã dạy cho chúng con biết thế nào là tình yêu Tổ quốc không điều kiện.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn