Nguyễn Thị Thứ (9)
Nguyễn Thị Thứ
Nếu lịch sử dân tộc là một bản hùng ca tráng lệ được viết bằng máu và lửa, thì những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng chính là những nốt trầm xót xa nhưng đầy kiêu hãnh. Họ không cầm súng xông pha nơi tiền tuyến, nhưng chính đôi vai gầy và trái tim bao dung của mẹ đã gánh cả vận mệnh đất nước qua những năm tháng lầm than.
Hình ảnh người mẹ Việt Nam trong chiến tranh không hiện lên qua những khẩu hiệu hào nhoáng, mà qua những việc làm bình dị đến thắt lòng. Đó là mẹ đào hầm nuôi giấu cán bộ ngay dưới gầm giường, là mẹ chèo đò đưa chiến sĩ qua sông dưới tầm đại bác, hay mẹ tần tảo khoai sắn nuôi quân giữa những mùa giáp hạt đói quay đói quắt. Mẹ là hậu phương, là bến đỗ, là niềm tin sắt đá để những người con yên tâm lên đường vì nghĩa lớn.
Nhưng có lẽ, sự hy sinh lớn lao nhất chính là sự hy sinh về tình cảm – thứ nỗi đau mà không từ ngữ nào tả xiết. Hãy nhìn vào cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Thứ ở đất Quảng Nam đau thương mà anh dũng. Mẹ không chỉ một lần, mà có đến chín lần tiễn con đi, hai lần tiễn cháu ngoại và một lần tiễn con rể. Chín người con dứt ruột đẻ ra, mẹ nuôi lớn bằng dòng sữa ngọt và lời ru buồn, để rồi tất cả đều không trở về.
Có nỗi đau nào cắt da cắt thịt hơn việc cứ mỗi lần khói hương trên bàn thờ đứa con này chưa kịp nguội, mẹ lại nhận thêm một tờ giấy báo tử của đứa con khác? Chín lần nhận tin dữ là chín lần trái tim mẹ vỡ vụn, nhưng mẹ vẫn nghiến răng chịu đựng, nén dòng lệ vào trong để tiếp tục đào hầm, tiếp tục tiếp tế cho cách mạng. Hình ảnh mẹ Thứ ngồi bên mâm cơm với chín đôi đũa trống trải không chỉ là nỗi đau riêng của một gia đình, mà là biểu tượng cho sự hy sinh tận cùng của người phụ nữ Việt Nam vì độc lập dân tộc.
Ngày hòa bình lập lại, khi cả nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất, mẹ vẫn lặng lẽ ngồi nơi hiên nhà, đôi mắt mờ đục nhìn ra con ngõ nhỏ như vẫn đợi một bóng hình thân thuộc trở về. Mẹ không đòi hỏi danh hiệu, không mong cầu đền đáp, bởi với mẹ, sự tự do của đất nước chính là hình hài của những đứa con đã ngã xuống. Những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ chính là những "trầm tích" của lịch sử, là chứng tích của một thời hoa lửa hào hùng mà thế hệ hôm nay không bao giờ được phép lãng quên.
Ngày nay, khi đứng trước tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ mẹ Thứ, chúng ta không chỉ nhìn thấy đá hoa cương lạnh lẽo, mà thấy cả một dòng chảy ấm nóng của tình yêu thương và lòng quả cảm. Mẹ dạy cho thế hệ trẻ rằng: hòa bình không phải là lẽ đương nhiên, nó được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng nước mắt và bằng cả sự cô đơn tận cùng của những người mẹ.
Khép lại những trang sử vàng, hình bóng mẹ vẫn hiên ngang giữa nắng gió đại ngàn. Mẹ không chỉ là mẹ của những người anh hùng, mà mẹ chính là linh hồn, là cội nguồn sức mạnh của mảnh đất hình chữ S. Xin nghiêng mình trước mẹ – người đã dâng hiến tất cả để đất nước được nở hoa độc lập, kết trái tự do.



