Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nguyễn Thị Thứ

Nguyễn Thị Thứ

Điện Biên22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Thị Thứ

MẸ NGUYỄN THỊ THỨ: NGỌN LỬA BẤT DIỆT TỪ DÁNG HÌNH GẦY GUỘC

Hòa bình hôm nay không chỉ được dệt bằng lụa là, mà được đánh đổi bằng những mùa xuân không bao giờ trở lại của hàng triệu bà mẹ Việt Nam. Trong mạch nguồn thiêng liêng ấy, Mẹ Nguyễn Thị Thứ hiện lên như một tượng đài bất tử của thôn Thanh Quýt, Quảng Nam. Chín người con trai, hai cháu ngoại và một con rể đã ngã xuống vì độc lập, tự do – mười hai tấm bằng Tổ quốc ghi công từ một mái nhà tranh cát trắng. Dáng hình gầy guộc của mẹ là hiện thân của ý chí bền bỉ, một di sản tinh thần cần được thế hệ trẻ hôm nay gìn giữ bằng lòng biết ơn và hành động thực tế mỗi ngày.

Sinh ra giữa miền Trung nắng gió, cuộc đời mẹ sớm thấm thía nỗi cơ cực của kiếp người lam lũ. Mười tám tuổi nên duyên cùng ông Lê Tự Trị, mười hai lần vượt cạn là mười hai lần mẹ đón lấy niềm vui xen lẫn nỗi lo canh cánh khi cái nghèo bám đuổi. Thế rồi, khi thực dân Pháp tái xâm lược, khói lửa tràn về làng quê, ông Trị và các con trai lần lượt gia nhập du kích. Trước hiên nhà cũ, mẹ nhẹ tay buộc dải khăn đỏ lên vai con, không khóc, chỉ dặn: “Còn nước mình thì còn nhà mình.” Từ đó, từng người con lần lượt ra đi và không bao giờ trở lại.

Nỗi đau cứ thế chồng chất khi những lá thư báo tử liên tiếp gửi về. Năm 1948, mẹ mất ba người con trai chỉ trong vòng một tháng. Những năm tháng sau đó, lần lượt các anh ngã xuống trên khắp các mặt trận. Đau đớn nhất là vào lúc 9 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi cả dân tộc đang vỡ òa trong niềm vui đại thắng, người con trai cả Lê Tự Truyền đã anh dũng hy sinh ngay tại cửa ngõ Sài Gòn, chỉ vài giờ trước thời khắc đất nước hoàn toàn thống nhất. Mỗi mất mát như một nhát dao cứa sâu, nhưng mẹ không gục ngã, mẹ âm thầm biến đau thương thành ngọn lửa của lòng tin và sự kiên cường.

Không chỉ tiễn con ra trận, mẹ còn trực tiếp làm “pháo đài sống” giữa hậu phương. Vườn nhà mẹ và con gái cả bí mật đào ba căn hầm sâu dưới bụi tre và gốc mít làm nơi trú ngụ cho cán bộ, thương binh. Địch càn quét, mẹ khoác nón lá, chăn bò để xóa dấu cửa hầm; đêm đến, bên ngọn đèn dầu tù mù, mẹ khâu vá áo trận, gói cơm nắm tiếp tế. Cựu chiến binh xưa vẫn bồi hồi nhớ về nồi cơm đồng to như cái nia và gáo nước mẹ trao, hơi ấm ấy đã xua tan mưa gió chiến trường, trở thành điểm tựa tinh thần cho biết bao quân nhân đi qua làn tên mũi đạn.

Khi được hỏi về lý do vì sao bà vẫn tiếp tục động viên con ra trận dù đã mất mát quá nhiều, mẹ Thứ chỉ điềm đạm đáp: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do. Còn giặc thì còn đi.” Câu trả lời ấy khiến bao người phải cúi đầu nể phục bởi sự hy sinh phi thường mà chiến tranh áp đặt lên đôi vai một người phụ nữ Việt Nam. Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Năm 2010, mẹ về với đất ở tuổi 106, nhưng tinh thần của mẹ đã hóa thân vào khối đá hoa cương trên núi Cấm, trở thành biểu tượng vĩnh cửu của tình mẫu tử và lòng yêu nước.

Đối với những người trẻ hôm nay, đặc biệt là các học viên, chiến sĩ đang rèn luyện tại Học viện Lục quân, câu chuyện của mẹ chính là "địa chỉ đỏ" để soi mình vào. Tiếp bước mẹ không chỉ là nhiệm vụ thiêng liêng mà còn là mệnh lệnh từ trái tim. Trên thao trường nắng gió hay trong các phòng thí nghiệm hiện đại, mỗi quân nhân đều thấm nhuần việc làm chủ công nghệ quân sự và trí tuệ nhân tạo để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Mỗi giọt mồ hôi trên sân bắn hay mỗi dòng mã lập trình hệ thống hôm nay đều là những hạt giống hòa bình mà thế hệ trẻ gieo xuống để xứng đáng với máu xương mà mẹ và các anh đã hiến dâng.

Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Thứ là thiên anh hùng ca được viết bằng máu và nước mắt, soi rọi chủ nghĩa anh hùng cách mạng thời đại Hồ Chí Minh. Tri ân mẹ không chỉ dừng lại ở cảm xúc, mà phải biến thành hành động hăng say lao động và dấn thân khi Tổ quốc gọi tên. Đứng trước tượng đài mẹ, nghe gió biển thổi qua vầng trán đá, ta như thấy lời mẹ nhắn nhủ về một non sông liền một dải, về trách nhiệm giữ lấy bình yên để máu không còn phải rơi thêm lần nữa. Đó là lời thề bất diệt của lớp trẻ hôm nay, nguyện dựng xây nước Việt hùng cường để bầu trời độc lập nở mãi những đóa hoa tươi thắm nhất.

 

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://www.youtube.com/watch?si=Baw3m2yirzATbo6U&v=KhvzGaZjYGo&feature=youtu.be
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn