Bài viết

Nguyễn Thị Thu – cứu thương dân sự

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Vân (Trường THCS Phạm Huy Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không quân hàm, không phiên hiệu, chị lao vào vùng bom đạn để đưa dân bị thương ra khỏi làng. Với chị, cứu được một người là giữ được một phần quê hương. Nguyễn Thị Thu – người cứu thương dân sự – là hình ảnh của lòng nhân ái và sự dũng cảm không tên tuổi giữa chiến tranh tàn khốc.

Thu vốn chỉ là một người phụ nữ thôn quê bình dị. Khi chiến tranh lan đến làng xóm, bom đạn không chỉ trút xuống trận địa mà còn rơi vào mái nhà, ruộng vườn, nơi người dân sinh sống. Chứng kiến cảnh trẻ nhỏ, người già bị thương mà không kịp cứu chữa, Thu không thể đứng yên. Chị tự nguyện tham gia cứu thương, dù biết rằng mỗi lần lao ra khỏi hầm trú ẩn là một lần đối mặt với cái chết.

Công việc của Nguyễn Thị Thu không có giờ giấc cố định. Khi tiếng bom vừa dứt, chị lập tức chạy đến những ngôi nhà sập, những con đường đầy hố bom, tìm kiếm người bị thương. Có khi chị cõng một em nhỏ trên lưng, tay dắt theo người già run rẩy; có khi phải kéo từng người ra khỏi đống đổ nát trong khi khói bụi vẫn còn mù mịt. Không cáng, không thuốc men đầy đủ, chị chỉ có vài băng vải thô, chút nước sạch và tấm lòng không biết mệt mỏi.

Nhiều lần, đang trên đường đưa người bị thương ra khỏi làng, máy bay địch quay lại oanh tạc. Thu vội che thân mình lên người dân, ép họ sát xuống hố bom hay bờ ruộng. Trong khoảnh khắc ấy, chị không nghĩ đến bản thân, chỉ sợ nếu mình chậm một nhịp, người đang được cứu sẽ không còn cơ hội sống.

Không chỉ cứu người trong làng, Nguyễn Thị Thu còn giúp đỡ những thương binh lạc đơn vị, những người dân từ vùng khác chạy nạn. Gian nhà nhỏ của chị nhiều lần trở thành trạm cứu thương tạm thời. Chị nấu nước, nấu cháo, lau vết thương, động viên từng người bằng giọng nói ấm áp, giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và đau đớn.

Chiến tranh qua đi, Nguyễn Thị Thu lại trở về cuộc sống giản dị, không ai gọi chị bằng danh xưng gì lớn lao. Nhưng với những người từng được chị cứu sống, hình ảnh người phụ nữ dân sự lao vào vùng bom đạn, bất chấp hiểm nguy để giữ lại sự sống, mãi là ký ức không thể quên. Chị – người cứu thương không quân hàm – đã góp phần giữ gìn quê hương bằng chính trái tim nhân hậu và sự hy sinh thầm lặng của mình trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn