Nguyễn Thị Thu Hiền (10)
Câu chuyện kể về cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lộc Thị Bản – một người phụ nữ dân tộc thiểu số ở vùng biên giới Lai Châu, đã hiến dâng những người con thân yêu cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Cuộc đời mẹ là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng, lòng kiên cường và tình yêu nước sâu nặng của những người phụ nữ Việt Nam.
Mẹ Lộc Thị Bản sinh ra và lớn lên ở một bản làng nghèo nơi núi rừng Lai Châu. Từ nhỏ, mẹ đã quen với nương rẫy, với tiếng suối róc rách và khói bếp chiều tà. Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, những người con trai của mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ.
Mỗi lần tiễn con đi, mẹ chỉ lặng lẽ gói ghém chút lương khô, dúi vào tay con chiếc khăn thêu tay, dặn dò: "Ra trận giữ vững chí khí, nhớ rằng sau lưng con là bản làng, là mẹ, là Tổ quốc."
Tin chiến thắng từ chiến trường gửi về, mẹ mừng rơi nước mắt. Nhưng rồi những lá thư báo tử cũng đến, mang theo nỗi đau xé lòng. Mẹ mất đi những người con thân yêu, nhưng chưa bao giờ gục ngã. Mẹ vẫn tiếp tục lên nương, vẫn tham gia dân công hỏa tuyến, gùi gạo, tải đạn, tiếp sức cho bộ đội.
Người dân trong bản gọi mẹ là “Ngọn lửa không bao giờ tắt”, bởi trong đôi mắt mẹ luôn ánh lên niềm tin: đất nước nhất định sẽ độc lập, con cháu nhất định sẽ được sống trong hòa bình.
Sau ngày thống nhất, mẹ sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ nơi biên giới, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của mẹ đã trở thành biểu tượng. Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, để ghi nhớ công lao và sự hy sinh vô bờ bến.


