Nguyễn Thị Tư
GIỌT SỮA CUỐI CÙNG CHO CON***Một bức ảnh tố cáo tội ác của Mỹ ngụy. Sau tấm ảnh cho con bú này, người phụ nữ đã bị giết hại dã man. Đó là du kích Nguyễn Thị Tư, sinh năm 1937, quê ở ấp Trung Hưng 1B, xã Vĩnh Hưng, huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu. Chị Tư cùng cô con gái út (bé Lê Mỹ Linh mới tròn 10 tháng tuổi) đã bước vào một hành trình sinh tử giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất của vùng đồng bằng sông nước Bạc Liêu.
Những năm 1960 - 1971, xã Vĩnh Hưng nằm giữa vùng căn cứ cách mạng Mỹ Trinh và Tiểu khu Bạc Liêu của địch. Đây là “vùng đệm” nên suốt ngày đêm rung chuyển bởi càn quét, đụng độ, pháo dội. Địch bố trí tại đây một tiểu đoàn bảo an, tiểu đoàn cơ động 411, cụm pháo 105 ly cùng hệ thống tề điệp, mật vụ dày đặc để ngăn chặn mọi hoạt động của lực lượng giải phóng. Tuy vậy, vùng đất này vẫn là nơi bám trụ kiên cường của nhiều cán bộ, du kích, trong đó có gia đình chị Tư.Tháng 12-1954, chị kết duyên với anh Lê Văn Dõng (tức Năm Dõng). Đến đầu thập niên 1970, anh là xã đội trưởng, lãnh đạo đội du kích mật chuyên trừng trị những tên tay sai, ác ôn khét tiếng. Địch nghe đến tên Năm Dõng là hoang mang, còn đồng đội xem anh như “tấm khiên” bảo vệ căn cứ Mỹ Trinh trước hàng trăm đợt càn quét. Trong khi anh hoạt động bí mật, chị Tư sống hợp pháp trong vùng tạm chiếm, nuôi con, buôn bán nhỏ, lặng lẽ thu thập tin tức, chuyển thuốc men, lương thực và che chở cho cán bộ ra vào ấp. Chính sự bình tĩnh, khéo léo của chị đã giúp nhiều mũi công tác bí mật vượt qua vòng vây của địch.Cuối năm 1971, chị sinh bé Mỹ Linh. Dẫu vất vả, mỗi ngày bơi xuồng ra chợ mua rau, bán cá rồi lại ra đồng làm ruộng, chị vẫn giữ trọn niềm tin vào chồng và vào cách mạng. Chỉ cần nghe tiếng pháo vọng về từ căn cứ Mỹ Trinh, chị lại tất tả chèo xuồng đi hỏi tin, lo cho chồng và cho ba người em ruột đang bám trụ trong vùng căn cứ.Càng tấn công không hiệu quả, địch càng cay cú. Bóng dáng Năm Dõng không sao lần ra, trong khi các đồn bốt liên tục bị tập kích. Chúng chuyển sang kế hoạch đê hèn, truy lùng chị Tư để uy hiếp, ép khai nơi ẩn náu của du kích. Tin mật báo đến Đảng ủy xã, chị Tư được yêu cầu rời khỏi nơi cư trú, tìm đường ra căn cứ an toàn. Trước đó ít lâu, tại xã Minh Diệu, vợ đồng chí Hai Hoàng đã bị sát hại; nguy hiểm đã ở ngay trước cửa.Chị gởi ba con lớn về bên ngoại, còn mình ôm bé Mỹ Linh tìm chỗ tá túc tạm ở nhà bà Hai Đẩu gần bến đò, chờ mờ sáng xuống ghe ra Láng Tròn lánh nạn. Nhưng định mệnh đã khép lại cánh cửa hy vọng.Khoảng 6 giờ chiều ngày 14-2-1972, đại úy Phước, Tiểu đoàn trưởng bảo an chỉ huy một đại đội bao vây, bắt chị. Chúng đánh đập rất dã man bắt chị khai ra hầm bí mật của chồng là xã đội trưởng Năm Dõng và các du kích mật Mỹ Trinh đang trú ẩn. Không khai thác được gì, tên Phước ra lệnh: “Bắn chết, cắt lỗ tai mang về cho tao”.



