Nguyễn Thị Út – “Còn cái lai quần cũng đánh”
Có một người phụ nữ Nam Bộ mà chỉ cần nghe một câu nói, người ta đã nhớ đến bà. Đó là Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch.

Có một người phụ nữ Nam Bộ mà chỉ cần nghe một câu nói, người ta đã nhớ đến bà.
Đó là Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch.
Bà sinh ra trong một gia đình nghèo ở Trà Vinh. Tuổi thơ của bà gắn với cảnh nghèo khổ và đi ở đợ.
Nhưng càng lớn, tính cách mạnh mẽ của bà càng thể hiện rõ.
Năm 1945, bà tham gia cách mạng.
Sau đó bà trở thành du kích ở địa phương.
Điều đặc biệt là dù có gia đình và nuôi nhiều con nhỏ, bà vẫn tiếp tục tham gia hoạt động.
Theo tư liệu của Bộ Quốc phòng, từ năm 1945 đến 1965, bà cùng du kích xã Tam Ngãi tham gia 23 trận, trong đó có 8 trận trong kháng chiến chống Pháp; bà được ghi nhận có nhiều thành tích chiến đấu và vận động binh lính đối phương bỏ ngũ.
Có một câu chuyện rất nổi tiếng.
Một lần, chồng chuẩn bị cùng du kích đi đánh đồn nhưng không nói cho bà biết.
Bà hỏi:
“Anh tính không cho em đi sao?”
Chồng nói bà đang mang thai, đi đánh trận làm gì.
Nhưng bà vẫn muốn tham gia.
Trong những câu chuyện về Út Tịch, người ta thường nhắc đến câu:
“Còn cái lai quần cũng đánh!”
Câu nói ấy thể hiện quyết tâm không khuất phục của người phụ nữ Nam Bộ.
Nhưng điều đáng nói hơn là cuộc đời bà.
Bà không phải một nữ chiến sĩ sống tách khỏi gia đình.
Bà vừa là người mẹ, vừa là người vợ, vừa là người chiến đấu.
Chính vì thế, hình tượng Út Tịch sau này trở thành nguyên mẫu cho nhân vật trong tác phẩm Người mẹ cầm súng của nhà văn Nguyễn Thi.
Bộ Quốc phòng ghi nhận bà được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1965.



