Bài viết

Nguyễn Tiến Lập

Gia Lai23/04/2026Nguyễn Tiến Lập (Đoàn Phường Thống Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Tiến Lập

Giữa nhịp sống hối hả của sân trường hôm nay, có bao giờ bạn tự hỏi: "Thanh xuân của thế hệ ông cha mình đã diễn ra như thế nào?". Câu trả lời nằm trong bản tin đặc biệt mang tên “Kí ức thời hoa lửa”. Không phải là những con số khô khan trong sách vở, câu chuyện mà Liên đội trường tiểu học Lương Thạnh sắp kể sau đây là những lát cắt đầy cảm động về tình đồng đội, tình yêu quê hương của lớp lớp tiền bối. Hãy cùng chúng mình lật mở trang sử đầy tự hào này nhé!

🌼Hôm nay, lịch sử như sống dậy qua lời kể của ông Nguyễn Tiến Lập, năm sinh 1948, tại Kỳ Xuân – Hà Tĩnh. Hiện đang sinh sống tại số nhà 188/5/9 Phạm Văn Đồng - Gia Lai, thuộc CCB Trung đoàn 27 Triệu Hải (Nguyên trung đội trưởng cối 82 C4-D2-E27) – một nhân chứng sống đã trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt ấy đã kể về TRẬN CHIẾN ĐẦU TIÊN TRÊN CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ THÁNG 3-1967.🇻🇳Đoàn xe chở chúng tôi chui vào các bụi rậm, lũy tre của các làng ven đường ẩn náu. Đường vào vị trí trú chân là con đường đất nhỏ xíu, đất đá lồi lõm, xe không thể vào được. Bộ đội phải dạt vào rừng cao su đi bộ theo từng tiểu đội. Hôm sau, đoàn xe đưa chúng tôi đến Vĩnh Chấp (Vĩnh Linh). Bộ phận trinh sát được cử đi tìm đường hành tiến cho đơn vị từ trước. Đường hành quân men theo các cồn cát ven biển. Để tìm ra con đường này, bộ phận thông tin, trinh sát đã liên tục bị pháo hạm rót vào đội hình, nhiều đồng chí bị thương, đặc biệt có Nguyễn Tiến Dịnh (quê Kỳ Hưng gần nhà em trai tôi) là người đầu tiên của tiểu đoàn và có lẽ cũng là người đầu tiên của trung đoàn hi sinh. Dịnh cùng ở Đại đội 271 Kỳ Anh ra đi với tôi, lúc ra đi Dịnh mới 18 tuổi, đẹp trai, tướng mạo thư sinh. “Dịnh ơi. Thế là cậu đã không được cùng chúng mình vào đến chiến trường. Dịnh nằm lại đây nhé. Bao giờ giải phóng bọn mình sẽ ra đón Dịnh về”, vừa lấp đất lên mộ Dịnh, tôi vừa khóc thun thút❤️🇻🇳Sau khi vượt Bến Hải, tiểu đoàn bí mật luồn sâu vào khu vực Lâm Xuân, Hoàng Hà Thượng, Tây Giáp phía Đông Nam huyện Gio Linh. Sang đến bờ Nam Bến Hải, tiểu đoàn phổ biến: “Trung đoàn trưởng Hà Tiềm và chính ủy Đoàn Sáu chỉ thị: Thời cơ đánh địch đã đến, chúng ta tổ chức chiến đấu càng sớm càng tốt, vừa đánh địch vừa đưa đội hình vào sát Cam Lộ, Quán Ngang. Tiểu đoàn 3 cho bộ đội tiếp cận các làng ven đồi cát vùng Lâm Xuân Thượng sẵn sàng chiến đấu. Chưa đầy nửa tiếng sau, máy bay OV10, L19 đã vù vù lượn khắp khu vực công sự của chúng tôi, rồi ném loạn xạ. Các trận bom pháo hôm ấy kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Do công sự xây dựng trên cát nên khi bom, pháo dội xuống tất tật đều bị sập nhiều chỗ còn bị san bằng. Bộ đội phải phơi mình trên cát trắng, các chiến sỹ phải lăn xuống các hố bom nông choèn.🌞Mặt trời vừa nhô lên đỏ lòm đã thấy từ xa xe tăng địch như đàn bọ hung ùn ùn kéo tới. Đại đội tôi là đơn vị hỏa lực được bố trí lùi về phía sau bộ binh. Riêng các khẩu đội B40, B41 thì được phân về tăng cường cho các trung đội, tiểu đội bộ binh ở tuyến trước. Tinh mơ đã nghe tiếng AR15, tiếng phóng lựu M79, cối cá nhân 60 li của địch và cả tiếng AK của ta từng loạt ngắn rộ lên. Bốn năm tốp xe tăng địch cách nhau mỗi chiếc gần trăm mét lù lù lao tới. Bỗng… ầm! Một chớp lửa lóe lên sau đó là những tràng đại liên chát chúa. Chiếc xe tăng bốc khói, cả đoàn xe chững lại, AR15 tụi địch vẫn cứ liên hồi chi trận nhưng hình như đã khựng lại xa hơn. Sau đợt tấn công đầu tiên địch tiếp tục rót pháo dàn, ném bom không dứt vào trận địa. Trong khói lửa chúng tôi nhìn thấy bộ đội ta ào ào xông lên, nhiều đồng chí ngã gục do đại liên địch quét ngang thân người. Các khẩu đội đại liên của ta điểm từng loạt ngắn, chủ yếu chỉ nghe tiếng đại liên của địch. Bọn chúng bất chấp mục tiêu, không sợ tốn đạn. Sau các đợt pháo dồn dập, bom cày mênh mông ấy xe tăng lại ùn ùn tới. B40, B41 của ta lên tiếng. Vì nằm xa nơi bộ binh ta đánh giáp lá cà nên tôi cứ thấp thỏm không biết bao giờ địch sẽ tràn đến đây. Mặt trời càng lên cao trận chiến càng quyết liệt, không biết bao nhiêu chiếc cáng thương đã chạy qua nơi tôi nằm. Đang bồn chồn, thì đồng chí Chấp trung đội trưởng trung đội 2 đại đội 1 chạy xộc đến chỗ tôi và Bảo: “Tôi B trưởng B2 đây. Hai đồng chí nhanh chóng phối hợp với C1 phía trước bên trái, nơi 3 xe tăng địch đang tiến đến” Tôi và Bảo (Hải Phòng) chạy lên, men theo bờ cát mang theo khẩu B41 (tôi là xạ thủ chính), Bảo mang đạn chạy về phía anh Chấp ra lệnh. Đang chạy thì một quả pháo “Bụp!” cắm phập ngay sau lưng. May quá, quả pháo thối không nổ sát cạnh 2 anh em đáng nằm. “Lập ơi, hay ta nằm đây đợi, thể nào chúng cũng tràn đến đây mà” tôi quay lại “Anh cứ theo tôi” Hai anh em khom người chạy “Dừng lại, chúng nó đang bắn rát đấy”. Đây rồi! Đại đội 1 đây rồi. Hai đồng chí ở trung đội 2, kéo chúng tôi vào sau bụi xương rồng, đạn địch bay veo véo trên đầu. “Chúng nó bắn liên tục như thế từ sáng đấy. Cứ bình tĩnh”. Tôi và Bảo thấp thỏm nằm chờ. Tiếng súng các chiến sỹ bộ binh phía trước mỗi lúc mỗi cấp tập chát chúa từng điểm xạ ngắn. 5 chiếc tăng địch tách ra thành ba mũi, một chiếc lù lù tiến về phía chúng tôi, bọn lính nấp sau đuôi xe chĩa súng ra hai bên nhả đạn liên hồi. Những tràng đạn, rốc két từ máy bay phóng xuống nổ đanh chát quanh nơi chúng tôi nằm, chiếc xe tăng gầm gừ tăng tốc. “Bắn!” - Anh Công hô, tôi bóp cò. Hai luồng lửa đỏ rực từ phía chúng tôi và phía Nhơn và Thắng cách chúng tôi vài chục mét cùng lóe lên, chiếc tăng bốc cháy ngùn ngụt. Trước khi bắn mặc dù hơi run nhưng tôi đã ngắm rất kỹ nhưng không biết hai quả đạn từ hai phía đều nhằm vào chiếc xe tăng, quả nào đã trúng mà chiếc xe bốc lửa ngùn ngụt, khói chùm lên đen ngòm. “Xung phong!” trung đội phó Công lao ra từ bụi xương rồng, các chiến sỹ bộ binh cũng vọt lên lao về phía trước. Tôi và Bảo theo các anh cùng tiến. “Anh Công hi sinh rồi!” ai đó kêu lên tôi lăn một vòng nhào xuống cái hố nông choèn bên phải “Anh bị thương rồi Lập ơi” Tôi quay lại, mặt Bảo đầm đìa máu. Một chiến sỹ nâng đầu Bảo lên nói “Đồng chí cứ nằm đây chốc nữa sẽ có người đưa đồng chí về tuyến sau”. Từ đó về sau tôi bặt tin chẳng biết anh Bảo có vượt qua được đận này không. Trận Phúc Sa, trận đầu tiên của tiểu đoàn 3 chúng tôi dù phải đổ rất nhiều máu và nước mắt, rất nhiều đồng chí đã phải nằm lại Lâm Sơn Thượng nhưng đây là chiến thắng đầu tiên của tiểu đoàn.❤️Tháng 4 năm 2012, trở lại chiến trường xưa. Mặc dù không có điều kiện để về Phúc Sa nhưng những đồng đội còn sống từng tham gia trận đánh ấy đã nhắc đến, kể rất nhiều cho nhau nghe những kỷ niệm không thể nào quên.🔥❤️Qua lời kể của ông Nguyễn Tiến Lập về một "Thời hoa lửa" đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào, thế hệ học sinh chúng em hôm nay tự rút ra cho mình những bài học quý báu:1. Bài học về lòng biết ơn và sự trân trọng: Bài học lớn nhất chính là sự trân trọng giá trị của Hòa bình. Mỗi trang sách chúng em lật mở, mỗi phút giây bình yên dưới mái trường đều được đánh đổi bằng xương máu và tuổi thanh xuân của thế hệ cha anh. Biết ơn không chỉ là lời nói, mà là sự thấu hiểu sâu sắc những hy sinh thầm lặng ấy.2. Bài học về lý tưởng sống và khát vọng: Các anh hùng thời hoa lửa ra trận khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Họ dạy cho chúng em rằng: Sống là phải có lý tưởng. Thay vì những mong muốn cá nhân nhỏ bé, mỗi học sinh cần nuôi dưỡng khát vọng cống hiến, biết đặt lợi ích của tập thể và đất nước lên trên hết.3. Bài học về ý chí vượt khó (Tinh thần "Thép"): Trong mưa bom bão đạn, cha anh ta vẫn lạc quan, vẫn học tập và chiến đấu. Bài học này nhắc nhở chúng em hôm nay: Trước những khó khăn trong học tập hay thử thách trong cuộc sống, không được phép lùi bước. "Lửa thử vàng, gian nan thử sức", chính những áp lực sẽ tôi luyện nên sự trưởng thành.4. Bài học về trách nhiệm của người kế thừa:"Thời hoa lửa" đã khép lại để mở ra thời đại của công nghệ và hội nhập. Bài học rút ra là chúng em phải trở thành những "chiến sĩ" trên mặt trận tri thức. Nhiệm vụ của học sinh hôm nay là học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để viết tiếp những trang sử vàng, xây dựng đất nước giàu mạnh, xứng đáng với sự kỳ vọng của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn