Nguyễn Trãi (1)
Nguyễn Trãi
nhân văn hóa thế giới của Việt Nam. Ông không chỉ là nhà quân sự, nhà chính trị tài
ba mà còn là một nhà văn, nhà thơ lớn của dân tộc.
Nguyễn Trãi sinh ra tại Thăng Long (nay là Hà Nội), trong một gia đình có truyền
thống yêu nước và học vấn cao. Cha ông là Nguyễn Phi Khanh – một vị quan dưới
triều Hồ. Từ nhỏ, Nguyễn Trãi đã nổi tiếng thông minh, học giỏi và sớm nuôi chí giúp
nước, cứu dân.
Khi giặc Minh xâm lược nước ta (đầu thế kỷ XV), Nguyễn Trãi đã tham gia cuộc khởi
nghĩa Lam Sơn do Lê Lợi lãnh đạo. Ông trở thành quân sư quan trọng, góp phần đề
ra nhiều kế sách đúng đắn, giúp nghĩa quân giành thắng lợi. Ông chủ trương đánh
giặc bằng cả quân sự và ngoại giao, lấy “nhân nghĩa” làm gốc. Nhờ tài trí của
Nguyễn Trãi cùng sự lãnh đạo của Lê Lợi, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn đã thành công,
đất nước giành lại độc lập sau nhiều năm bị đô hộ.
Sau khi kháng chiến thắng lợi, Nguyễn Trãi thay mặt Lê Lợi viết bài “Bình Ngô đại
cáo”, được coi là bản tuyên ngôn độc lập thứ hai của nước ta (sau “Nam quốc sơn
hà”). Tác phẩm khẳng định chủ quyền dân tộc và tinh thần yêu nước mạnh mẽ của
nhân dân Đại Việt.
Không chỉ giỏi về chính trị và quân sự, Nguyễn Trãi còn để lại nhiều tác phẩm văn
học có giá trị như Quốc âm thi tập, Ức Trai thi tập… Thơ văn của ông thể hiện tình
yêu thiên nhiên, yêu con người và tấm lòng lo cho dân cho nước.
Tuy nhiên, cuộc đời ông lại kết thúc đầy oan khuất trong vụ án Lệ Chi Viên năm
1442. Mãi sau này, ông mới được minh oan. Năm 1980, Nguyễn Trãi được
UNESCO công nhận là Danh nhân văn hóa thế giới, ghi nhận những đóng góp to
lớn của ông cho nhân loại.
Nguyễn Trãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần nhân nghĩa và trí tuệ
lớn lao. Tên tuổi của ông sẽ mãi mãi được nhân dân Việt Nam kính trọng và tự hào.



