Nguyễn Trãi và Bình Ngô đại cáo
Nguyễn Thùy Trang Anh
Đầu thế kỷ XV, sau khi nhà Minh xâm lược Đại Việt, đất nước rơi vào cảnh lầm than. Trong thời kỳ ấy, Nguyễn Trãi – người nổi tiếng thông minh và giàu lòng nhân nghĩa – quyết định theo Lê Lợi tham gia cuộc khởi nghĩa Lam Sơn. Ông không chỉ là quân sư mà còn là người dùng ngòi bút như một vũ khí sắc bén.
Suốt gần mười năm kháng chiến, Nguyễn Trãi nhiều lần soạn thư gửi các tướng nhà Minh để khuyên họ đầu hàng. Những bức thư ấy không chỉ lập luận chặt chẽ mà còn thể hiện tư tưởng nhân đạo: chiến thắng không phải để hủy diệt đối phương mà để nhân dân được sống yên bình.
Năm 1427, sau khi quân Minh thất bại hoàn toàn, Lê Lợi giao cho Nguyễn Trãi viết bản tuyên ngôn độc lập của đất nước. Chỉ trong thời gian ngắn, ông hoàn thành Bình Ngô đại cáo, một áng văn được xem là “Tuyên ngôn độc lập thứ hai” của Việt Nam.
Mở đầu tác phẩm, Nguyễn Trãi khẳng định Đại Việt có lãnh thổ, phong tục, văn hiến và lịch sử riêng, ngang hàng với các triều đại phương Bắc. Đây là tư tưởng rất tiến bộ vào thời bấy giờ. Sau đó, ông kể lại những tội ác mà quân Minh gây ra với nhân dân, từ cướp bóc, giết chóc đến bóc lột sức người sức của.
Điều đặc biệt là sau chiến thắng, Nguyễn Trãi không cổ vũ lòng thù hận. Ông chủ trương mở đường cho quân Minh rút về nước, thể hiện tinh thần “lấy nhân nghĩa thắng hung tàn”. Chính tư tưởng ấy khiến Bình Ngô đại cáo vượt lên một bài ca chiến thắng thông thường để trở thành tác phẩm mang giá trị nhân văn sâu sắc.
Những năm cuối đời, Nguyễn Trãi gặp oan án Lệ Chi Viên và bị tru di tam tộc. Mãi nhiều năm sau, ông mới được minh oan. Hôm nay, tên tuổi Nguyễn Trãi vẫn gắn liền với trí tuệ, lòng yêu nước và niềm tin rằng sức mạnh của ngòi bút có thể thay đổi lịch sử.



