Nguyễn Trãi và bức thư “mở đường lui cho giặc”
Năm 1427, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn do Lê Lợi lãnh đạo đã bước vào giai đoạn quyết định. Quân Minh bị vây chặt tại thành Đông Quan (Hà Nội ngày nay), lương thực cạn dần, tinh thần suy sụp. Trong bộ tham mưu của nghĩa quân có Nguyễn Trãi – một nhà quân sự, chính trị và ngoại giao kiệt xuất. Lúc này, nhiều tướng lĩnh muốn đánh thẳng để tiêu diệt hoàn toàn quân Minh. Nhưng Nguyễn Trãi lại đưa ra một kế sách khác, tưởng như “ngược đời”: Viết thư khuyên giặc đầu hàng và… mở đường cho chúng rút về nước. ⸻ Một quyết định khó hiểu Nghe qua, ai cũng thấy khó hiểu: Giặc đã yếu, tại sao không tiêu diệt? Tại sao lại “nhân nhượng” với kẻ xâm lược? Nhưng Nguyễn Trãi nhìn xa hơn chiến thắng trước mắt. Ông hiểu rằng: Nếu dồn quân Minh vào đường cùng, họ sẽ liều chết chống trả → quân ta cũng tổn thất lớn Nếu giết sạch, nhà Minh có thể lấy cớ kéo quân sang lần nữa * Đất nước vừa trải qua chiến tranh dài, cần hòa bình để phục hồi ⸻ “Đánh vào lòng người” Nguyễn Trãi cho viết nhiều bức thư gửi tướng giặc, phân tích phải – trái, lợi – hại. Ông vừa thể hiện sức mạnh của nghĩa quân, vừa mở cho họ một con đường sống. Chiến lược này gọi là: “Đánh vào lòng người” – không chỉ đánh bằng gươm giáo, mà bằng trí tuệ. Cuối cùng, tướng giặc chấp nhận đầu hàng, rút quân về nước trong trật tự. Sự kiện này gắn với thắng lợi của Khởi nghĩa Lam Sơn, chấm dứt 20 năm đô hộ của nhà Minh
/-strong/-heart:>:o:-((



