Nguyễn Tri Phương (1800 – 1873)
Quê ở làng Đường Long, huyện Phong Điền (nay thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế), ông là đại danh tướng tổng đốc quân đội triều Nguyễn. Ông liên tục được triều đình giao trọng trách tổng chỉ huy phòng thủ tại các chiến trường ác liệt nhất: Đà Nẵng (1858), Gia Định (1861) và thành Hà Nội (1873). Trong cuộc chiến bảo vệ thành Hà Nội lần thứ nhất, ông bị trúng đạn trọng thương, bị giặc bắt nhưng ông cự tuyệt tuyệt thực, từ chối cứu chữa và hy sinh anh dũng.



