Nguyễn Trọng An – CHIẾC MŨ SẮT KHÔNG CÒN NGƯỜI ĐỘI
Nguyễn Trọng An nhập ngũ khi vừa rời giảng đường, mang theo một chiếc mũ sắt cũ được cấp trước giờ lên đường. Trước khi rời đơn vị xuất phát, anh lấy mảnh giấy nhỏ, viết vài dòng rồi nhét vào bên trong: “Nếu ai tìm thấy, xin nói tôi đã cố trở về.”
Trong tiểu đội, An không phải người giỏi nhất, nhưng luôn là người cẩn thận nhất, thường kiểm tra lại dây đeo, vũ khí cho đồng đội trước khi di chuyển. Người đi cùng anh là Phan Duy Khang và Trịnh Quốc Bảo, hai người hay tranh nhau chuyện nhỏ để quên đi mệt mỏi.
Một lần hành quân qua khu rừng dày, đơn vị gặp phục kích. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, tiếng nổ dội giữa cây rừng. An quay lại kéo Khang rời khỏi vùng nguy hiểm, nhưng chính khoảnh khắc đó anh bị tách khỏi đội hình.
Sau trận đánh, chiếc mũ sắt được tìm thấy nằm giữa đất ướt. Mảnh giấy bên trong vẫn còn đó, chữ nhòe nhưng đọc được. Không ai nói gì nhiều, chỉ mang nó về hậu phương như mang theo một lời chưa kịp kết thúc.



