Bài viết

Nguyễn Trọng Dân, bí danh Tư Hiệu, Bảy Dân - Anh hùng lực lượng vũ trang (2)

Đồng Tháp01/06/2026BCH Đoàn xã Gia Thuận (BCH Đoàn xã Gia Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Trọng Dân, bí danh Tư Hiệu, Bảy Dân, sinh năm 1917 tại xã Bình Nghị, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang nay là xã Tân Hòa, tỉnh Đồng Tháp, trong một gia đình nông dân có truyền thống đấu tranh chống áp bức, bóc lột.

Tháng 8-1945, ông giác ngộ cách mạng, tham gia khởi nghĩa giành chính quyền ở quê nhà. Tháng 10-1945, ông gia nhập đội du kích xã chiến đấu chống thực dân Pháp khi bọn này quay trở lại xâm chiếm Gò Công. Sau đó, ông lần lượt giữ các chức vụ Xã đội trưởng, Bí thư xã Bình Nghị, Huyện ủy viên huyện Gò Công Đông.

Sau hiệp định Geneve (7-1954), ông được tổ chức phân công ở lại miền Nam hoạt động. Tuy bị địch theo dõi ráo riết, nhưng ông vẫn kiên cường bám trụ, xây dựng cơ sở cách mạng ở các xã ven biển của huyện và lãnh đạo quần chúng ở những nơi đó đấu tranh đòi các quyền tự do dân chủ, đòi chính quyền Diệm thi hành hiệp định Geneve, đòi hiệp thương tổng tuyển cử thống nhất nước nhà.

Năm 1958, địch tăng cường đánh phá phong trào cách mạng ở Gò Công vô cùng ác liệt. Do đó, theo sự phân công của cấp trên, ông đi “điều lắng” ở Sài Gòn và Tây Ninh. Nhưng chỉ một năm sau, mặc dù tình hình cách mạng ở địa phương còn gặp rất nhiều khó khăn, nhưng với ý chí kiên cường, bất khuất không sợ hy sinh, gian khổ của một chiến sĩ cộng sản, ông trở về Gò Công hoạt động, gầy dựng lại cơ sở cách mạng và tham gia lãnh đạo phong trào “Đồng Khởi” ở huyện nhà.

Năm 1961, ông được bầu làm Huyện ủy viên huyện Gò Công. Dưới sự lãnh đạo của Huyện ủy, phong trào nổi dậy, tiến công, phá ấp chiến lược và chiến tranh du kích của huyện tiếp tục được đẩy mạnh.

Năm 1969, ông là Tỉnh ủy viên tỉnh Gò Công kiêm Bí thư thị xã ủy Gò Công. Đây là thời kỳ địch tập trung lực lượng, tiến hành phản kích ở khắp nơi trong tỉnh với mức độ ngày càng khốc liệt. Tại thị xã Gò Công, nhiều cơ sở cách mạng bị vỡ lở và không ít cán bộ đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ.

Tuy vậy, ông vẫn bám trụ tại nhà của một cơ sở ở bến xe thuộc nội ô thị xã để tiện việc lãnh đạo phong trào cách mạng ở một địa bàn vô cùng trọng yếu đối với ta cũng như đối với địch ở tỉnh Gò Công. Từ đó, các cuộc đấu tranh chính trị của quần chúng, phong trào binh vận, thu góp tài chính, diệt ác phá kiềm,..ở thị xã vẫn được giữ vững và ngày càng phát triển.

Sáng ngày 24 tháng chạp năm Canh Tuất (khoảng đầu tháng 2-1971), ông bị địch bắt. Mặc dù bị tra tấn rất dã man, nhưng ông vẫn giữ tinh thần và khí tiết, nhất quyết không khai báo, thậm chí, không để cho địch trói. Bất lực trước ý chí gang thép của người chiến sĩ cộng sản chân chính, bọn địch đã hèn hạ bắn chết ông ngay tại chỗ. Ông đã anh dũng hy sinh lúc 54 tuổi trong niềm tiếc thương, mến phục của đồng bào thị xã Gò Công. Mặc dù, chính quyền địch ra sức bưng bít, o ép, đe dọa, nhưng đám tang của ông có hàng ngàn người đến dự và đưa tiễn linh cữu đến nơi yên nghỉ cuối cùng tại xã Bình Nghị, nay xã Tân Hòa, tỉnh Đồng Tháp .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn