Cựu chiến binh

NGUYỄN TRỌNG KOÓNG – KÝ ỨC CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI LÍNH

Nguyễn Thị Hiền Thảo

Quảng Ngãi17/08/2026xã Cẩm Giang (Xã Cẩm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người trở về sau chiến tranh mà cuộc sống của họ nhìn bên ngoài dường như rất bình thường. Nhưng phía sau sự giản dị ấy là cả một chặng đường dài với bom đạn, những cuộc hành quân và những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại. Cựu chiến binh Nguyễn Trọng Koóng là một người như vậy.

Ông sinh năm 1944. Trước khi nhập ngũ, ông từng làm công nhân cầu đường, tham gia nhiều công trình giao thông. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng khốc liệt, năm 1968, ông tình nguyện rời công việc để gia nhập quân đội.

Những ngày đầu của đời lính không hề dễ dàng. Thiếu lương thực, bệnh tật, sốt rét và những cuộc hành quân dài ngày trở thành thử thách thường xuyên. Thế nhưng, trong hoàn cảnh thiếu thốn ấy, tình đồng đội lại trở thành điểm tựa giúp những người lính cùng nhau vượt qua gian khó.

Từ năm 1970, Nguyễn Trọng Koóng cùng đơn vị chiến đấu và làm nhiệm vụ tại Campuchia. Những năm tháng nơi chiến trường xa quê hương tiếp tục rèn luyện bản lĩnh của người lính, đồng thời giúp ông hiểu sâu sắc hơn về tình đoàn kết và nghĩa vụ quốc tế.

Đến năm 1972, ông tham gia Chiến dịch Nguyễn Huệ. Đây là giai đoạn chiến đấu đặc biệt ác liệt. Nhiều người đồng đội từng cùng ông hành quân, chia sẻ từng bữa ăn đã không thể trở về.

Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của ông là trận đánh tại Ngã ba Lộc Tấn trên tuyến đường 13. Khi ấy, ông đảm nhiệm công việc liên quan đến bản đồ tác chiến và bảo mật thông tin. Giữa tình huống nguy hiểm, việc bảo vệ tài liệu tác chiến trở thành nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.

Điều khiến câu chuyện của Nguyễn Trọng Koóng đáng nhớ không nằm ở một chiến công cá nhân, mà ở tinh thần trách nhiệm với đơn vị và đồng đội. Trong chiến tranh, có những người chiến đấu ngoài mặt trận bằng súng đạn, nhưng cũng có những người góp sức bằng thông tin, bản đồ, liên lạc và công tác tham mưu. Mỗi vị trí đều có vai trò riêng trong thắng lợi chung.

Sau nhiều năm chiến đấu, ông cùng đơn vị tiến vào Sài Gòn ngày 30/4/1975, chứng kiến thời khắc đất nước thống nhất. Niềm vui ngày chiến thắng hòa cùng nỗi tiếc thương những người đồng đội đã không còn cơ hội nhìn thấy ngày hòa bình.

Chiến tranh kết thúc nhưng tình đồng đội không kết thúc. Đến hôm nay, ông vẫn cùng những người đồng chí trở về các nghĩa trang ở Tây Ninh, Bình Phước vào dịp 27/7 để tưởng nhớ những người đã hy sinh.

Có lẽ với những người từng đi qua chiến tranh, ký ức về đồng đội là điều không bao giờ có thể lãng quên. Những người đã cùng sống, cùng chiến đấu và cùng chia sẻ những tháng ngày gian khổ sẽ mãi là một phần của cuộc đời.

Đối với thế hệ của Nguyễn Trọng Koóng, tình đồng đội không chỉ nằm trong câu thơ mà đã trở thành sự gắn bó được thử thách bằng những năm tháng chiến trường.

Nguyễn Trọng Koóng – một người lính bình dị mang trong mình ký ức của một thời khói lửa. Câu chuyện của ông nhắc thế hệ hôm nay biết trân trọng hơn hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và hiểu rằng phía sau ngày đất nước thống nhất là biết bao cuộc đời đã gửi lại nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN TRỌNG KOÓNG – KÝ ỨC CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI LÍNH | Câu chuyện thời hoa lửa