NGUYỄN TRỌNG THẾ – NGƯỜI GIỮA TRẬN ĐỊA THÁNG MƯỜI VÀ LỜI THỀ KHÔNG LÙI
NGUYỄN TRỌNG THẾ – NGƯỜI GIỮA TRẬN ĐỊA THÁNG MƯỜI VÀ LỜI THỀ KHÔNG LÙI BƯỚC Hãy tưởng tượng một trận chiến giáp lá cà sinh tử, nơi tiếng gầm rú của đạn pháo đan xen tiếng thét của kẻ thù, và một hạ sĩ chiến sĩ quyết định dùng chính thân mình làm lá chắn sống che chắn cho hòm đạn của toàn đội khỏi sức ép của bom nổ. Bản hùng ca nghẹt thở ấy gọi tên liệt sĩ Nguyễn Trọng Thế, người con sinh năm 1951 tại xã Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An, thuộc biên chế đơn vị C18-KN. Đến với cuộc thi bằng sự kính cẩn cao nhất, tôi được nghe kể về ngày 16 tháng 10 năm 1972—thời điểm cuộc chiến bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt trước khi hiệp định hòa bình được ký kết. Trong trận đánh bảo vệ cứ điểm huyết mạch, khẩu đội của anh Thế bị hỏa lực địch vây hãm bốn phía, đạn dược cạn kiệt nghiêm trọng. Bất chấp hiểm nguy, anh Thế đã bò lê qua các chiến hào sũng nước để vận chuyển những hòm đạn cuối cùng tiếp viện cho đồng đội. Một quả pháo dội trúng bờ hào, anh trúng đạn đại liên và ngã xuống ở tuổi hai mươi mốt. Chi tiết biểu tượng ám ảnh nhất chính là những ngón tay rớm máu của anh vẫn bám chặt vào thành hòm đạn, giữ nguyên tư thế rướn người đẩy hòm đạn về phía trước như một biểu tượng của sự tận tụy đến hơi thở cuối cùng. Anh Thế nằm lại lòng đất lạnh vào một ngày mùa thu, viết nên nốt nhạc bi tráng của lòng quả cảm. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là xương máu đổ xuống để giữ vững trận địa cho đồng đội tiếp tục chiến đấu và chiến thắng. Sự ngã xuống của anh gửi gắm đến thế hệ trẻ một bài học vô giá về tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành tuyệt đối với tập thể, với quốc gia.



