NGUYỄN TRỌNG THUYÊN – NGƯỜI Y TÁ VÀ TRÁI TIM NHÂN HẬU DƯỚI BÃO LỬA THÁNG SÁU
NGUYỄN TRỌNG THUYÊN – NGƯỜI Y TÁ VÀ TRÁI TIM NHÂN HẬU DƯỚI BÃO LỬA THÁNG SÁU
Bản danh sách đỏ khép lại bằng một câu chuyện lấy đi nhiều nước mắt nhất về người chiến sĩ áo trắng nơi trận địa, người đã dùng chính thân hình của mình để che chở cho thương binh trước loạt bom đạn tàn bạo của kẻ thù. Người anh hùng thầm lặng ấy là Binh nhất, Y tá Nguyễn Trọng Thuyên, người con sinh năm 1947 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Sống giữa thời bình, tôi chỉ biết đến ngành y qua những bệnh viện khang trang, nhưng dòng ký ức đỏ về người y tá của đơn vị d271 đã làm tôi thắt nghẹn con tim. Ngày 25 tháng 6 năm 1972, trạm phẫu thuật tiền phương nơi anh Thuyên làm việc bị địch bất ngờ oanh tạc bằng bom bi và pháo bầy. Giữa khói lửa ngút trời và tiếng la hét của các thương binh, anh Thuyên đã lao qua ngọn lửa, một mình cõng hàng chục chiến sĩ bị thương vào hang đá ẩn nấp. Khi anh đang quay lại đón người thương binh cuối cùng thì một quả bom dội xuống ngay cửa hang, không một chút do dự, anh Thuyên đã nằm đè lên người đồng đội, lấy tấm lưng của mình hứng trọn sức ép và mảnh bom văng rát. Người y tá hai mươi lăm tuổi ngã xuống, cứu sống trọn vẹn người chiến sĩ phía dưới. Kỷ vật biểu tượng thiêng liêng còn sót lại là chiếc túi cứu thương bằng bạt thô dính đầy máu tươi, bên trong những cuộn băng gạc trắng tinh chưa kịp xé vẫn thấm đượm tình đồng đội bao la. Anh Thuyên ra đi vào một ngày nắng cháy tháng Sáu, viết nên khúc vĩ thanh cảm động nhất về tình người trong khói lửa. Khép lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng cao đẹp của anh là một thông điệp vĩnh cửu gửi lại thế hệ trẻ hôm nay: Tình yêu thương và sự hy sinh vì đồng bào, vì đồng đội chính là sức mạnh vĩ đại nhất giúp dân tộc ta vượt qua mọi bão giông của lịch sử và trường tồn mãi mãi với thời gian.



