Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Tú Chinh

Trần Can, người chiến sĩ tiêu biểu trong Chiến dịch Điện Biên Phủ với tinh thần xung phong quả cảm. Anh hùng liệt sĩ Trần Can. Anh sinh năm 1931, quê ở Sơn Thành, Yên Thành, Nghệ An; nhập ngũ năm 1951, là Đại đội phó bộ binh thuộc Trung đoàn 209, Đại đoàn 312, hy sinh ngày 7/5/1954 trong Chiến dịch Điện Biên Phủ và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1956.

Thái Nguyên08/06/2026Nguyễn Tú Chinh (ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KỸ THUẬT CÔNG NGHỆ VIỆT-ĐỨC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người cắm cờ trên cứ điểm Him Lam

Có những lá cờ được dựng lên giữa ngày hội, trong tiếng reo vui và ánh mắt tự hào. Nhưng cũng có những lá cờ được cắm lên giữa khói lửa, giữa đạn bom, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Lá cờ ấy không chỉ báo hiệu một trận địa được giải phóng, mà còn là biểu tượng của ý chí tiến công, của niềm tin chiến thắng, của máu xương những người lính đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Trần Can là người chiến sĩ gắn với một lá cờ như thế.

Anh sinh ra trên quê hương Nghệ An, vùng đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn với ruộng đồng, với những ngày lam lũ, với cuộc sống vất vả của người dân quê trong cảnh nước nhà còn chiến tranh. Từ nhỏ, trong trái tim người thanh niên ấy đã cháy lên khát vọng được đi bộ đội, được cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương.

Con đường vào quân ngũ của Trần Can không hề dễ dàng. Vì sức khỏe yếu, nhiều lần anh xin nhập ngũ nhưng chưa được nhận. Thế nhưng, khát vọng ra trận trong anh không tắt. Anh vẫn kiên trì, vẫn quyết tâm, vẫn mong được đứng trong hàng ngũ những người lính đang ngày đêm chiến đấu vì độc lập dân tộc. Mãi đến lần thứ tư, ước nguyện ấy mới thành hiện thực.

Từ ngày khoác lên mình màu áo lính, Trần Can sống hết lòng với đơn vị, với đồng đội, với nhiệm vụ. Anh không ngại gian khổ, không sợ hiểm nguy. Những tháng ngày hành quân, luyện tập, chiến đấu đã rèn cho anh bản lĩnh của một người chỉ huy trẻ: gan dạ, mưu trí, quyết đoán và luôn xung phong ở nơi ác liệt nhất.

Rồi Chiến dịch Điện Biên Phủ mở ra.

Đó là một chiến dịch lịch sử, nơi ý chí của cả dân tộc dồn về thung lũng Điện Biên. Núi rừng Tây Bắc khi ấy rung chuyển bởi bước chân bộ đội, dân công, pháo binh, thanh niên xung phong. Từng khẩu pháo được kéo qua dốc núi. Từng mét hào được đào trong đêm. Từng chuyến gạo, chuyến đạn được chuyển ra mặt trận bằng mồ hôi và máu.

Trong trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam, Trần Can được giao nhiệm vụ chỉ huy mũi thọc sâu. Trước mặt anh là hệ thống phòng ngự kiên cố của địch, là lô cốt, hỏa điểm, dây thép gai, là những luồng đạn bắn ra dữ dội. Nhưng người chiến sĩ trẻ ấy không lùi lại. Anh dẫn đầu tiểu đội vượt qua lô cốt tiền duyên, xông thẳng vào sở chỉ huy địch và cắm cờ lên lô cốt Him Lam.

Khoảnh khắc lá cờ tung bay giữa khói lửa ấy là khoảnh khắc làm nức lòng đồng đội.

Nó báo hiệu rằng quân ta đã tiến vào được trung tâm cứ điểm.

Nó tiếp thêm niềm tin cho những người lính đang xông lên phía trước.

Nó khẳng định rằng dù quân thù có hỏa lực mạnh, có công sự kiên cố, có bom đạn dữ dội đến đâu, cũng không thể ngăn được bước chân tiến công của quân đội và Nhân dân Việt Nam.

Sau khi cắm cờ, Trần Can tiếp tục chỉ huy tiểu đội chiến đấu, tiêu diệt địch còn lại trong hầm ngầm, bắt sống nhiều binh lính và thu vũ khí. Nhưng chiến công ấy chưa phải điểm dừng. Trong những trận đánh tiếp theo, đặc biệt ở điểm cao 507, Trần Can tiếp tục dẫn đầu đơn vị chiến đấu vô cùng quyết liệt. Dù bị thương, anh vẫn bám trận địa, chỉ huy đồng đội chống trả các đợt phản kích của địch.

Ngày 7 tháng 5 năm 1954, ngày chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội năm châu, chấn động địa cầu, cũng là ngày Trần Can anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, khi chiến thắng đã ở rất gần, khi lá cờ quyết chiến quyết thắng của quân ta tung bay trên tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Sự hy sinh của Trần Can khiến người ta xúc động bởi anh đã sống trọn vẹn cuộc đời của một người lính. Từ một chàng trai quê nghèo nhiều lần xin nhập ngũ, anh trở thành người chiến sĩ quả cảm nơi chiến trường ác liệt nhất. Từ khát vọng được cầm súng đánh giặc, anh đã đi đến tận cùng lý tưởng bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng sự hy sinh không tiếc thân mình.

Câu chuyện về Trần Can không chỉ là câu chuyện của một người cắm cờ trên cứ điểm Him Lam. Đó còn là câu chuyện về niềm tin. Niềm tin của người lính vào chiến thắng. Niềm tin của một thế hệ vào ngày đất nước sạch bóng quân thù. Niềm tin rằng mỗi người Việt Nam, dù xuất thân bình dị, vẫn có thể làm nên điều lớn lao khi trong tim có Tổ quốc.

Hôm nay, khi nhắc đến Điện Biên Phủ, chúng ta nhớ đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhớ đến những đoàn quân kéo pháo, nhớ đến dân công hỏa tuyến, nhớ đến những chiến hào xuyên núi, nhớ đến bao người lính đã nằm lại nơi lòng chảo lịch sử. Và trong dòng ký ức thiêng liêng ấy, hình ảnh Trần Can cắm cờ trên cứ điểm Him Lam vẫn sáng lên như một biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần xung phong, quả cảm.

Noi gương Trần Can hôm nay không phải là bước vào chiến hào như năm xưa, mà là biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm, biết vượt qua khó khăn, dám nhận việc khó, dám đi đầu trong học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến. Tuổi trẻ hôm nay cần biết cắm “lá cờ chiến thắng” của mình trên những mặt trận mới: mặt trận tri thức, đạo đức, lao động, bảo vệ chủ quyền, xây dựng quê hương, lan tỏa điều tốt đẹp trong cộng đồng.

Trần Can đã ngã xuống giữa ngày chiến thắng, nhưng tên anh không bao giờ mất.

Anh còn sống trong lịch sử Điện Biên Phủ.

Sống trong lá cờ tung bay trên cứ điểm Him Lam.

Sống trong niềm tự hào của quê hương Nghệ An.

Sống trong trái tim của những thế hệ Việt Nam hôm nay.

Giữa thời hoa lửa, có một người lính trẻ đã cắm lá cờ chiến thắng lên trận địa quân thù. Lá cờ ấy tung bay trong khói lửa năm xưa và còn bay mãi trong ký ức dân tộc.

Người lính ấy mang tên Trần Can — người chiến sĩ đã lấy tuổi xuân của mình góp phần làm nên bản hùng ca Điện Biên Phủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn