NGUYỄN TỤ: ĐÔI TAY VÀNG DƯỚI HẦM BOM VÀ TRÁI TIM NHÂN ÁI THỜI BÌNH
Chàng thanh niên Nguyễn Tụ bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ khi vừa tốt nghiệp ngành y. Ông được điều động vào những chiến trường ác liệt nhất tại Khu 5 (miền Trung - Tây Nguyên), nơi bom đạn cày xới mỗi ngày và nguồn tiếp tế y tế vô cùng khan hiếm.
Phòng mổ của bác sĩ Nguyễn Tụ ngày ấy là những căn hầm chữ A chật chội, ẩm thấp dưới lòng đất.
Ánh sáng: Không có đèn điện cao áp, ông và các đồng nghiệp phải mổ dưới ánh sáng của đèn bão, đèn pin, thậm chí là ánh đuốc.
Thiếu thốn: Không có đủ thuốc gây mê, thuốc tê hay kháng sinh, ông phải dùng sự tập trung cao độ và đôi bàn tay tài hoa của mình để phẫu thuật thật nhanh, chính xác từng mi-li-mét để giảm bớt đau đớn cho thương binh.
Có những ngày chiến dịch cao điểm, ông đứng mổ liên tục 20 - 30 tiếng đồng hồ không nghỉ, chân sưng phồng, mắt mờ đi vì mệt, nhưng chỉ cần nghe tiếng rên rỉ của đồng đội, ông lại cầm dao mổ với một tinh thần thép. Ông đã cứu sống hàng ngàn chiến sĩ, trả họ về với đơn vị để tiếp tục chiến đấu.
Sau năm 1975, người cựu chiến binh ấy không chọn cho mình một cuộc sống an nhàn. Ông tiếp tục cống hiến cho ngành y học quân sự nước nhà tại Học viện Quân y. Từ những kinh nghiệm thực tế xương máu trên chiến trường, ông đã nghiên cứu và viết nên nhiều tài liệu, giáo trình vô giá về phẫu thuật dã chiến, đào tạo ra hàng ngàn bác sĩ quân y cho đất nước.
Đặc biệt, ông là một trong những người đi đầu trong việc nghiên cứu tác hại và tìm kiếm phương pháp điều trị, phục hồi chức năng cho các cựu chiến binh và người dân bị nhiễm chất độc hóa học dioxin (chất độc da cam) do Mỹ rải xuống chiến trường Việt Nam. Ông lặn lội đến từng vùng sâu, vùng xa, thăm khám cho từng đứa trẻ tật nguyền, xoa dịu nỗi đau thể xác và tinh thần cho gia đình các đồng đội cũ.
Với những cống hiến vĩ đại cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và nền y học nước nhà, ông đã được Đảng và Nhà nước phong tặng hàm Thiếu tướng, danh hiệu Thầy thuốc Nhân dân và đặc biệt là danh hiệu Anh hùng Lao động.
Dù mang quân hàm tướng, là một nhà khoa học đầu ngành, nhưng người cựu chiến binh ấy vẫn giữ nguyên vẹn sự giản dị, chân thành của một người lính dã chiến năm xưa. Tài sản lớn nhất của ông không phải là những huân, huy chương lấp lánh trên ngực áo, mà là những bức thư tay của các cựu thương binh từ khắp mọi miền Tổ quốc gửi về cảm ơn người bác sĩ đã cứu mạng họ năm nào.
Cuộc đời của Thiếu tướng Nguyễn Tụ là minh chứng cho thấy: Người cựu chiến binh cụ Hồ dù ở mặt trận nào cũng tỏa sáng. Khi có giặc, ông dùng dao mổ để cứu đồng đội; khi hòa bình, ông dùng trí tuệ để chữa lành vết thương cho đất nước. Ông chính là hiện thân của câu nói: "Lương y như từ mẫu, thầy thuốc như hiền tài".



