NGUYỄN VĂN BẢY
NGUYỄN VĂN BẢY: CÁNH ÉN BẠC TỪ CÁNH ĐỒNG SEN VÀ HUYỀN THOẠI BẢY LẦN DIỆT “MA”, “THẦNNGUYỄN VĂN BẢY: CÁNH ÉN BẠC TỪ CÁNH ĐỒNG SEN VÀ HUYỀN THOẠI BẢY LẦN DIỆT “MA”, “THẦN
NGUYỄN VĂN BẢY: CÁNH ÉN BẠC TỪ CÁNH ĐỒNG SEN VÀ HUYỀN THOẠI BẢY LẦN DIỆT “MA”, “THẦN” Trong biên niên sử hào hùng của quân đội nhân dân Việt Nam, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, không chỉ bởi chiến công hiển hách mà còn bởi nhân cách cao cả và cuộc đời giản dị đến lạ thường. Một trong số đó là đại tá Nguyễn Văn Bảy người phi công “huyền thoại” của binh chủng Không quân, người đã viết nên những trang sử vàng bằng chiếc mig-17 cũ kỹ trên bầu trời miền Bắc. Câu chuyện về ông chính là một “câu chuyện thời hoa lửa” tiêu biểu nhất cho tinh thần và trí tuệ Việt Nam. Xuất thân từ mảnh đất Lai Vung, Đồng Tháp, người con của vùng sông nước Cửu Long ấy mang trong mình bản tính chất phác, thật thà của một anh “hai lúa” chính hiệu. Năm 17 tuổi, vì không muốn lập gia đình sớm theo ý cha mẹ, ông trốn nhà đi theo cách mạng. Ai có thể ngờ rằng, đôi bàn tay vốn chỉ quen với cây lúa, tay chèo lại có ngày điều khiển những chiếc tiêm kích hiện đại, đối đầu trực diện với những dàn siêu máy bay tối tân của không lực Hoa Kỳ. • Lịch sử không quân thế giới ghi nhận Nguyễn Văn Bảy như một hiện tượng hiếm có. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông là một trong 19 phi công Việt Nam đạt đẳng cấp “Ace” danh hiệu dành cho những phi công bắn rơi từ 5 máy bay địch trở lên. Với chiếc mig-17 – loại máy bay thế hệ cũ, tốc độ chậm và vũ khí thô sơ hơn nhiều so với “Thần sấm” F-105 hay “Con ma” F-4 của Mỹ – ông đã xuất kích và bắn hạ 7 máy bay địch mà không một lần bị đối phương bắn trúng. Con số 7 ấy không chỉ trùng với tên của ông, mà còn trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với các phi công Mỹ thời bấy giờ. Nhưng điều làm nên sự vĩ đại của Nguyễn Văn Bảy không chỉ nằm ở những huy chương rực rỡ trên ngực áo. Đó là lối đánh “nghệ sĩ” nhưng đầy quả cảm. Ông từng chia sẻ bí quyết chiến thắng rất đơn giản của mình: “Cứ bám sát đít mà bắn”. Nói thì dễ, nhưng để làm được điều đó giữa bầu trời đầy rẫy tên lửa và radar, người phi công ấy phải có một trái tim thép và một bản lĩnh phi thường. Ông tận dụng sự linh hoạt của chiếc mig-17, dùng lối đánh “áp sát”, “đánh gần” – một kiểu đánh đậm chất du kích Việt Nam trên bầu trời, khiến kẻ thù không kịp trở tay. Khi ngọn lửa chiến tranh tắt lịm, đất nước hòa bình, người anh hùng ấy lại chọn cho mình một lối sống khiến bao người phải ngả mũ kính phục. Rời khỏi bầu trời, rời bỏ những hào quang của một vị đại tá không quân, ông trở về với mảnh đất quê hương Đồng Tháp, khoác lên mình chiếc áo bà ba, chân chất với thú vui điền viên. Hình ảnh cụ già râu dài, da mồi, hàng ngày lội ruộng, nuôi cá, tự tay đào ao, cắt cỏ đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ về một nhân cách cao thượng: “Lúc chiến tranh là anh hùng, lúc hòa bình là nông dân”. Ông sống giữa lòng dân, không màng danh lợi, vẫn nụ cười sảng khoái và giọng nói hào sảng đặc trưng Nam Bộ. Với ông, những chiến công xưa là trách nhiệm với Tổ quốc, còn hiện tại là tình yêu với đất nước, quê hương. Ông ra đi vào một ngày thu năm 2019, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng bào và đồng đội. Câu chuyện về Nguyễn Văn Bảy nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta hôm nay về một chân lý giản đơn nhưng sâu sắc: Anh hùng không phải là người làm điều gì đó xa rời thực tế, mà là người biết hy sinh hết mình khi Tổ quốc cần và biết trở về làm một người con bình dị của đất mẹ khi giông bão qua đi. Cuộc đời ông chính là một đóa “hoa lửa” rực rỡ nhất, tỏa hương thơm của lòng yêu nước và đức khiêm nhường. Nhìn vào tấm gương của ông, chúng ta – những người đang sống trong hòa bình – hiểu rằng mình cần phải sống có trách nhiệm hơn. Ngọn lửa mà ông và thế hệ cha ông đã thắp lên trên bầu trời năm ấy, giờ đây cần được chúng ta tiếp nối trong công cuộc xây dựng một Việt Nam hùng cường. Nguyễn Văn Bảy không bao giờ mất đi, ông vẫn đang bay trên bầu trời ký ức của dân tộc, là đôi cánh tự do truyền cảm hứng cho muôn đời sau



