Nguyễn Văn Bảy
Nguyễn Văn Bảy
Họ và tên : Phí Vũ Hồng Ánh
MSV: DTF247220204021
Chi đoàn: Ngôn ngữ Trung E K47
BÀI DỰ THI ĐỀ ÁN: “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
“VŨ ĐIỆU CỦA KẺ SĂN ĐUỔI KHÔNG RADAR” – Nguyễn Văn Bảy
Đề tài người lính luôn là nguồn cảm hứng bất tận để viết lên bài thơ, bài ca chứa đựng nhiều cung bậc cảm xúc của ta về họ, ví như:
“…Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,
Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày…”
(Trích “ Đồng chí”- Chính Hữu )
Thật vậy, những vần thơ trong “Đồng chí” không chỉ khắc họa một người lính cụ thể, mà còn là hình ảnh chung của cả một thế hệ người lính cách mạng Việt Nam về những con người giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Họ không tiếc hy sinh thân mình để rồi giành lại một đất nước “ Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” cho chúng ta như ngày hôm nay :
“Ta đi trong muôn ánh sao vàng, rừng cờ tung bay!
Rộn ràng bao mê say những bước chân dồn về đây…”
(Trích “Đất nước trọn niềm vui” – Hoàng Hà )
Giai điệu bài hát vang lên mỗi dịp tháng Tư, mang theo hình ảnh những lá cờ đỏ sao vàng phủ kín phố phường. Với tôi, lá cờ ấy không chỉ là biểu tượng của niềm vui ngày thống nhất, mà còn là ký ức của một thời bom đạn – nơi có những con người đã chạy qua làn ranh giới sinh tử để giữ cho màu cờ luôn tung bay. Nhìn hình ảnh lá cờ tung bay phấp phới trên bầu trời rộng lớn đó, tâm trí tôi lại hiện ra hình ảnh chiếc máy bay tiêm kích phản lực Mig-17 và cái mà tôi gọi là “ Giấc mơ không tưởng”.
Lùi thời gian trở về quá khứ - Buổi tối chuẩn bị bài Lịch sử cho tiết hôm sau, tôi bị “hút chặt” vào những trang sử về Trung đoàn Không quân 923. Những con số khô khốc về chiến công, về chiếc MiG-17 nhỏ bé đối đầu với "Siêu cường" cứ nhảy múa trong đầu. Đặc biệt là cái tên ấy – Nguyễn Văn Bảy. Một người nông dân chỉ học hết lớp 3, ấy thế mà lại có thể ghi tên mình vào danh sách những phi công xuất sắc nhất thế giới? Thật tò mò phải không?
Tôi vừa đọc đến dòng chữ: “….Phi đội cất cánh nghênh chiến tại khu vực Bắc Sơn – Đình Cả...” thì cơn buồn ngủ kéo đến. Tôi thiếp đi, đầu óc vẫn vương vấn hình ảnh chiếc MiG-17 nhỏ bé đối đầu với những chiếc F-4 lừng lững. Trong bóng tối của giấc mơ, tiếng quạt trần quay lạch cạch bỗng biến thành tiếng gầm rú của động cơ phản lực. Mùi giấy cũ hóa thành mùi dầu khét lẹt.
Tôi mở mắt. Tôi không còn ở trong phòng ngủ. Tôi đang ở trong một buồng lái chật hẹp, ngồi ngay phía sau chiếc MiG-17 của phi công Nguyễn Văn Bảy trong đội hình 4 chiếc: Bảy, Chao, Triêm, Quỳ. Tôi hiện tại đang ở năm 1966 ? !
Trời Bắc Sơn buổi sớm ấy mây trắng bồng bềnh nhưng ẩn chứa sát khí. Qua bộ đàm, tiếng sở chỉ huy dồn dập: “Mục tiêu hướng 10 giờ, khoảng cách 15 cây số!”. Tôi nheo mắt nhìn qua kính vòm. Một cảnh tượng nghẹt thở hiện ra: 8 chiếc F-4 của Mỹ đang dàn đội hình như những bóng ma khổng lồ 4 chọi 8. Những chiếc máy bay Mỹ hiện đại, đầy tên lửa, đối đầu với những chiếc Mig-17 chỉ có pháo của chúng tôi. Nhưng người phi công Nguyễn Văn Bảy không hề nao núng. Ông lái máy bay như cách người nông dân miền Tây lách xuồng qua những khúc rạch hẹp. Khi biên đội F-4 bắt đầu thực hiện cú rẽ, đội hình của chúng hơi tản rộng ra. Chỉ chờ có thế, ông thực hiện một cú ngoặt gấp điêu luyện, cắt ngang đường bay của một chiếc F-4.
Tôi bám theo sau máy bay đó, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Áp lực G đè nặng, nhưng mắt tôi không rời chiếc Mig-17 phía trước. Ông Bảy đang áp sát chiếc F-4 ở cự ly gần đến mức nguy hiểm. Lúc ấy, tôi thấy ông không hề vội vàng. Trong khi phi công Mỹ cuống cuồng thực hiện các động tác né tránh, ông vẫn lầm lì tiến tới. Khoảng cách cứ thu hẹp dần: 500m... 300m... rồi 200m.
Bên tai tôi như nghe thấy nhịp thở bình thản của anh. Anh đang đợi… Anh chờ cho đến khi cái phù hiệu ngôi sao trên thân máy bay Mỹ hiện rõ mồn một trong kính ngắm, to như cái thúng. Đó là một bản năng sát thủ nhưng cũng là sự tính toán chi li của một người không muốn lãng phí dù chỉ một viên đạn của đồng bào.
Tạch! Tạch! Tạch!
Ba luồng lửa khạc ra từ máy bay ông lái. Chiếc F-4 trúng đạn trực diện, nổ tung như một quả cầu lửa khổng lồ giữa không trung. Những mảnh vỡ văng tung tóe, ánh lửa rực cháy át cả ánh mặt trời buổi sớm. Chiến công đầu tiên đã được xác lập như thế – bằng một tinh thần thép và một lối đánh "giáp lá cà" trên mây.
Tiếng chuông báo thức vang lên, cắt ngang quầng lửa rực cháy trên bầu trời Bắc Sơn. Tôi choàng tỉnh, mồ hôi ướt đầm lưng áo và lòng bàn tay vẫn như đang nắm chặt cần điều khiển máy bay của tôi . Bây giờ trong lòng tôi biết bao cảm xúc đang dồn về một chỗ: có sự hồi hộp, có sự căng thẳng, có sự ngột ngạt và rồi có sự phấn khích, sự vỡ òa. Tôi nhìn xuống trang sách vẫn còn mở. Đoạn tư liệu về trận đánh cuối tháng 4/1966 không còn là những con số vô hồn nữa. Hóa thân vào giấc mơ ấy, tôi hiểu ra rằng: Sự sáng tạo lớn nhất của cha ông không nằm ở máy móc. Người anh hùng Nguyễn Văn Bảy chiến thắng vì ông mang theo trí tuệ của một lão nông: Sự kiên nhẫn đến lạnh lùng và một cái đầu cực kỳ thực tế. Ông không cần Ra-đa phức tạp, ông dùng đôi mắt tinh tường của người hay nhìn cá quẫy dưới mương để "bắt" máy bay Mỹ. Ông không cần tên lửa tầm xa, ông dùng sự can trường để tiếp cận kẻ thù ở khoảng cách gần nhất.
"Câu chuyện thời hoa lửa"- “Vũ điệu của kẻ săn đuổi không Radar” với tôi bây giờ là một lời nhắc nhở: Dù bạn có xuất phát điểm giản đơn đến đâu, chỉ cần bạn có đủ bản lĩnh và sự nhiệt huyết, bạn hoàn toàn có thể chinh phục những "bầu trời" tưởng chừng như không thể chạm tới.
🟔 HẾT 🟔



