Nguyễn Văn Bảy
"Bài viết kể về ký ức của ""Người anh hùng không súng"" – Đại tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Bảy. Nội dung tập trung vào tinh thần thép và sự mưu trí của những phi công lữ đoàn không quân tiêm kích trong những năm tháng đối đầu với không lực Hoa Kỳ trên bầu trời miền Bắc. Đây là câu chuyện về lòng quả cảm, tình đồng đội và sự giản dị của một huyền thoại bước ra từ khói lửa.”
"Trong lịch sử hàng không quân sự thế giới, cái tên Nguyễn Văn Bảy là một hiện tượng lạ lùng khiến các phi công Mỹ phải nghiên cứu rất kỹ. Ít ai ngờ rằng, người phi công đạt cấp bắn rơi 7 máy bay Mỹ ấy lại có xuất thân từ một cậu bé chăn trâu tại vùng đất Lai Vung, Đồng Tháp. Năm 17 tuổi, để trốn cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt, ông trốn đi bộ đội. Với trình độ học vấn chỉ vỏn vẹn lớp 3, hành trình để được ngồi vào buồng lái chiếc MiG-17 đối với ông là một cuộc chiến không kém phần cam go so với đối đầu với kẻ thù. Ông từng chia sẻ vui rằng mình đã phải học ""đuổi"" – học từ lớp 4 lên lớp 10 chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi tại Trung Quốc để đủ điều kiện tiếp thu kỹ thuật bay. Những năm 1965 – 1967 là giai đoạn khốc liệt nhất của chiến tranh phá hoại miền Bắc. Không quân Mỹ với những chiếc F-4 Phantom và F-105 Thunderchief tối tân, trang bị radar và tên lửa tầm xa, hoàn toàn áp đảo về công nghệ. Nhưng Nguyễn Văn Bảy và các đồng đội đã có câu trả lời bằng sự dũng cảm và lối đánh mưu trí.
Ông nổi tiếng với chiến thuật ""áp sát"", lấy tầm nhìn bằng mắt thường và sự linh hoạt của chiếc MiG-17 nhỏ bé để đánh bại những ""gã khổng lồ"" của Mỹ. Trận đánh ngày 19/4/1972 trên vùng trời Quảng Bình là một ví dụ điển hình, khi ông cùng biên đội đã làm nên điều không tưởng: dùng máy bay tiêm kích tấn công tàu chiến của hạm đội 7 Mỹ. Trong suốt sự nghiệp, ông đã bắn rơi 7 chiếc máy bay Mỹ thuộc nhiều chủng loại khác nhau. Điều kỳ diệu nhất không chỉ là những chiến công, mà là trong hàng trăm lần đối đầu sinh tử, máy bay của ông bị trúng đạn chi chít nhưng ông chưa bao giờ phải nhảy dù, luôn đưa được ""con én bạc"" của mình trở về mặt đất an toàn. Nếu như trên bầu trời ông là một con mãnh hổ, thì khi trở về với đời thường, ông lại là một người ông, người cha hiền từ của vùng sông nước Cửu Long. Sau khi nghỉ hưu vào năm 1990 với quân hàm Đại tá, ông không chọn sự hào nhoáng nơi phố thị mà quyết định ""về vườn"" đúng nghĩa. Người dân Lai Vung đã quá quen thuộc với hình ảnh vị Anh hùng LLVTND đi chân đất, mặc áo bà ba đen, quấn khăn rằn, ngày ngày đào ao thả cá, trồng mận, trồng xoài. Ông sống giữa tình yêu thương của bà con lối xóm, không một chút cách biệt. Khi các cựu phi công Mỹ – những người từng là đối thủ bên kia chiến tuyến – sang thăm ông tại ngôi nhà nhỏ ở Đồng Tháp, họ đã phải ngả mũ thán phục trước sự giản đơn của một huyền thoại. Họ thấy một ""lão nông"" đang thong thả nhấp trà, chỉ cho họ cách trồng cây, bắt cá, xóa nhòa đi những lằn ranh hận thù của quá khứ. Đại tá Nguyễn Văn Bảy đã về với mây trời vào năm 2019, nhưng câu chuyện về ông vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm niềm tự hào dân tộc. ""Thời hoa lửa"" của ông không chỉ là khói súng, là những lần bóp cò hạ gục kẻ thù, mà là ngọn lửa của sự tận hiến. Ông dạy chúng ta rằng: Anh hùng không nhất thiết phải là người làm những điều lớn lao một cách xa vời, mà anh hùng chính là người biết sống vì Tổ quốc khi cần và biết sống giản dị giữa nhân dân khi hòa bình.


