NGUYỄN VĂN BẢY – “ANH HÙNG CHÂN ĐẤT” TRÊN BẦU TRỜI MIỀN BẮC
Phạm Minh Nguyệt
Từ người nông dân Đồng Tháp đến người phi công
Nguyễn Văn Bảy, tên thật là Nguyễn Văn Hoa, sinh năm 1936 tại Lai Vung, Đồng Tháp. Ông xuất thân từ một gia đình nông dân và tuổi thơ gắn với ruộng đồng, sông nước Nam Bộ. Con đường đến với nghề phi công của ông không phải là một hành trình được chuẩn bị từ nhỏ. Khi được tuyển chọn đi học lái máy bay, ông mới chỉ học hết lớp 3 và bản thân cũng không nghĩ một người nông dân như mình có thể trở thành phi công. Chính sự giản dị ấy về sau góp phần tạo nên hình ảnh đặc biệt của Nguyễn Văn Bảy trong lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam.
Năm 1958, Nguyễn Văn Bảy được tuyển chọn đi đào tạo phi công ở nước ngoài. Con đường học tập của ông không hề dễ dàng. Từ một người ít được học hành, ông phải tiếp cận những kiến thức hoàn toàn mới, học kỹ thuật hàng không, làm quen với máy bay chiến đấu và trải qua quá trình huấn luyện khắt khe. Trong thời gian đầu, ông còn gặp khó khăn về sức khỏe khi bay, thậm chí nhiều lần bị nôn vì chưa quen với những chuyển động mạnh của máy bay. Nhưng thay vì bỏ cuộc, ông tìm cách thích nghi và từng bước vượt qua những hạn chế của bản thân.
Đến khi trở về nước, Nguyễn Văn Bảy trở thành phi công lái MiG-17. Không quân nhân dân Việt Nam khi ấy còn non trẻ, trong khi lực lượng không quân Mỹ có ưu thế rất lớn về số lượng, kỹ thuật và kinh nghiệm chiến đấu. Những phi công Việt Nam phải đối mặt với các loại máy bay hiện đại của Mỹ trong những trận không chiến diễn ra với tốc độ rất cao và chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết.
Trận không chiến đầu tiên
Ngày 7 tháng 10 năm 1965, Nguyễn Văn Bảy tham gia trận không chiến đầu tiên trên bầu trời miền Bắc. Biên đội của ông gặp đội hình máy bay Mỹ được tổ chức với lực lượng yểm hộ mạnh. Đây là lần đầu tiên ông trực tiếp đối mặt với đối phương trong một trận không chiến thực sự.
Trận đánh ấy chưa mang lại cho Nguyễn Văn Bảy một chiến công bắn rơi máy bay, nhưng đã cho thấy bản lĩnh của một phi công trẻ. Máy bay của ông bị trúng mảnh tên lửa và chịu tới 84 lỗ thủng. Trong tình thế máy bay bị hư hỏng, ông vẫn bình tĩnh điều khiển chiếc MiG-17 trở về sân bay và hạ cánh an toàn. Đây là một thử thách quan trọng trong quá trình trưởng thành của ông, bởi sau mỗi trận đánh, các phi công không chỉ phải rút kinh nghiệm về kỹ thuật mà còn phải học cách giữ bình tĩnh trước nguy hiểm.
Sau trận đầu tiên, Nguyễn Văn Bảy tiếp tục được giao nhiệm vụ chiến đấu. Ông không phải lúc nào cũng có cơ hội bắn rơi máy bay đối phương, nhưng mỗi lần xuất kích đều là một lần phải đối diện với nguy cơ rất lớn. Những trận không chiến diễn ra trong thời gian ngắn, máy bay liên tục cơ động, phi công phải vừa quan sát đối phương vừa kiểm soát tốc độ, độ cao, hướng bay và vũ khí.
Chính trong môi trường ấy, Nguyễn Văn Bảy dần hình thành phong cách chiến đấu riêng. Đồng đội kể rằng ông có tinh thần tiến công mạnh, thường tìm cách tiếp cận những khu vực có nhiều máy bay địch. Một câu nói thường được nhắc đến khi kể về ông là: “Cứ chỗ nào đông nhất là lao vào.” Đó không chỉ là sự gan dạ mà còn thể hiện tinh thần chủ động tìm kiếm đối phương trong điều kiện chiến đấu trên không vô cùng nguy hiểm.
Bảy lần bắn rơi máy bay Mỹ
Ngày 26 tháng 4 năm 1966 đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp chiến đấu của Nguyễn Văn Bảy. Trong trận không chiến hôm đó, ông bắn rơi chiếc F-4C của không quân Mỹ. Chiến công đầu tiên giúp ông có thêm kinh nghiệm và niềm tin trong những trận đánh tiếp theo.
Sau đó, Nguyễn Văn Bảy tiếp tục lập nhiều chiến công. Ông đã bắn rơi tổng cộng 7 máy bay Mỹ trong các trận không chiến. Thành tích này khiến ông trở thành một trong những phi công nổi tiếng nhất của Không quân nhân dân Việt Nam thời kỳ chống Mỹ. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi còn rất trẻ.
Điều đáng chú ý là trong những câu chuyện về Nguyễn Văn Bảy, đồng đội và những người từng gặp ông thường nhắc nhiều đến sự giản dị bên cạnh chiến công. Ông không tạo cho mình hình ảnh của một người hùng xa cách. Trái lại, ông vẫn giữ phong cách của một người nông dân Nam Bộ, gần gũi, chân thành và thích cuộc sống bình dị.
Chính vì vậy, ông được nhiều người gọi bằng cái tên trìu mến “Anh hùng chân đất”. Cách gọi này không làm giảm đi sự lớn lao của những chiến công trên bầu trời mà ngược lại cho thấy một đặc điểm rất đáng nhớ: phía sau bộ quân phục và những trận không chiến là một con người bình thường đã được hoàn cảnh lịch sử rèn luyện thành một chiến sĩ đặc biệt.
Cuộc gặp giữa hai người lính ở hai chiến tuyến
Một câu chuyện đặc biệt gắn với Nguyễn Văn Bảy xảy ra nhiều năm sau chiến tranh. Ông có dịp gặp Joseph Charlie Plumb, một phi công Mỹ từng tham gia chiến tranh Việt Nam. Hai người từng ở hai phía của cuộc chiến, từng thực hiện những nhiệm vụ có thể khiến người kia mất mạng.
Sau chiến tranh, khi gặp nhau trong hoàn cảnh hòa bình, họ có thể nói chuyện như những con người bình thường. Câu chuyện ấy mang một ý nghĩa rất đặc biệt bởi chiến tranh từng đặt họ vào vị trí đối đầu, nhưng hòa bình cho phép họ nhìn nhau không chỉ như “đối phương” mà như những người đã từng trải qua một thời kỳ khốc liệt.
Những cuộc gặp giữa các cựu chiến binh từng ở hai phía của chiến tranh giúp người đời sau hiểu thêm một điều: chiến tranh có thể khiến những con người bình thường trở thành đối thủ, nhưng khi chiến tranh kết thúc, điều còn lại là ký ức, sự mất mát và nhu cầu hướng tới hòa bình.
Nguyễn Văn Bảy cũng từng chia sẻ về cuộc sống của mình với phong cách rất chân chất. Ông không sống như một người muốn tách khỏi quê hương. Sau những năm tháng chiến đấu, ông trở về với cuộc sống đời thường, gắn bó với quê nhà và những sinh hoạt bình dị của người dân Nam Bộ.
Từ bầu trời trở về với ruộng đồng
Sau chiến tranh, Nguyễn Văn Bảy tiếp tục công tác trong quân đội và sau đó nghỉ hưu. Những năm cuối đời, ông sống giản dị tại quê nhà Đồng Tháp. Hình ảnh người phi công từng bảy lần bắn rơi máy bay Mỹ nay trở về với cuộc sống sông nước tạo nên một sự tương phản rất đẹp.
Ông không phải lúc nào cũng nói về chiến công. Khi gặp bạn bè và những người đến thăm, ông thường kể chuyện đời lính bằng giọng kể tự nhiên. Những câu chuyện về đồng đội, về máy bay và những trận không chiến được ông kể lại như ký ức của một người đã đi qua một thời kỳ lịch sử đặc biệt.
Nguyễn Văn Bảy qua đời năm 2019. Sự ra đi của ông để lại nhiều tiếc thương đối với đồng đội và những người yêu mến lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam. Nhiều bài viết sau đó tiếp tục nhắc lại hình ảnh người phi công có thành tích chiến đấu nổi bật nhưng có cuộc sống đời thường vô cùng giản dị.
Bài học từ một “người hùng chân đất”
Câu chuyện Nguyễn Văn Bảy không chỉ là câu chuyện về bảy chiến công trên bầu trời. Đó còn là câu chuyện về một người nông dân ít học nhưng đã vượt qua giới hạn của bản thân để trở thành phi công chiến đấu. Từ một người từng nôn khi bay, ông đã rèn luyện để có thể điều khiển máy bay trong những trận không chiến căng thẳng.
Điều thế hệ trẻ có thể học từ ông trước hết là tinh thần không tự giới hạn mình. Hoàn cảnh xuất phát có thể khác nhau, điều kiện ban đầu có thể không thuận lợi, nhưng nếu có quyết tâm, con người có thể học hỏi và thay đổi chính mình.
Một bài học khác là sự khiêm nhường. Nguyễn Văn Bảy từng có những chiến công đặc biệt nhưng vẫn giữ lối sống giản dị. Điều đó khiến hình ảnh của ông trở nên gần gũi hơn với người dân.
Chiến tranh đã tạo nên người anh hùng Nguyễn Văn Bảy, nhưng hòa bình mới là điều ông và những đồng đội của mình mong muốn. Nhìn lại cuộc đời ông, điều đáng nhớ nhất không chỉ là những chiếc máy bay bị bắn rơi mà còn là hành trình một người nông dân trở thành phi công, chiến đấu vì đất nước rồi trở về với quê hương trong hình ảnh một người dân bình dị. Đó cũng là một câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm, sự rèn luyện và khát vọng sống bình yên sau chiến tranh.


