Bài viết

“Nguyễn Văn Bảy – Huyền thoại bầu trời trong thời hoa lửa”. 2

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử quân sự Việt Nam, có những con người mà cuộc đời họ giống như một thiên sử thi được viết nên từ bùn đất ruộng đồng và mây trắng trời cao. Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy chính là hiện thân của tinh thần ấy—một người nông dân chân chất đã bước thẳng từ cánh đồng sen Lai Vung lên buồng lái máy bay tiêm kích để trở thành nỗi khiếp sợ của những phi công sừng sỏ nhất thế giới. Mọi chuyện bắt đầu vào những năm 1950 tại vùng quê Đồng Tháp. Chàng thanh niên Nguyễn Văn Hoa (tên thật của ông) khi ấy mới 17 tuổi, vì muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt mà quyết chí trốn nhà đi theo bộ đội. Ngày rời đi, ông chỉ mang theo ý chí sắt đá và tâm thế của một người con Nam Bộ khao khát tự do. Sau khi tập kết ra Bắc, nhờ sức khỏe phi thường và tâm lý bình tĩnh hiếm có, ông được chọn vào đội ngũ phi công. Tuy nhiên, một trở ngại tưởng chừng không thể vượt qua xuất hiện: ông chỉ mới học hết lớp 3, trong khi yêu cầu tối thiểu là lớp 10. Với nỗ lực phi thường, ông đã thực hiện kỳ tích "7 ngày học 7 lớp", ngày đêm đèn sách để nắm vững những kiến thức căn bản về vật lý và khí động học trước khi sang Trung Quốc đào tạo lái máy bay MiG-17. Giai đoạn 1965-1967 là lúc bầu trời miền Bắc Việt Nam rực lửa không chiến. Phía bên kia chiến tuyến là những "siêu đẳng" của Mỹ với máy bay F-4 Phantom, F-105 Thunderchief trang bị tên lửa tầm xa và radar tối tân. Phía bên này, Nguyễn Văn Bảy cầm lái chiếc MiG-17 lỗi thời, không có tên lửa, không radar, chỉ có 3 khẩu pháo và phải điều khiển hoàn toàn bằng kỹ năng đôi tay. Thế nhưng, ông đã biến nhược điểm thành lợi thế bằng lối đánh "du kích trên không". Một trong những trận đánh kinh điển nhất diễn ra vào ngày 21/6/1966 trên bầu trời Nam Định. Khi đối đầu với biên đội F-8 Crusader của Hải quân Mỹ, ông Bảy đã bình tĩnh điều khiển máy bay luồn lách, áp sát đối phương ở cự ly chỉ vài trăm mét. Ở khoảng cách gần đến mức nhìn rõ mặt phi công địch, ông mới nhấn nút pháo, luồng đạn xé toạc thân chiếc F-8 trước sự ngỡ ngàng của cả đội hình Mỹ. Trong suốt sự nghiệp, ông đã xuất kích 93 lần, 13 lần nổ súng và bắn hạ 7 máy bay Mỹ—một con số giúp ông đứng vào hàng ngũ phi công "Ace" thế giới (danh hiệu dành cho phi công bắn rơi từ 5 máy bay địch trở lên). Danh sách bại binh dưới tay ông bao gồm đủ các loại tối tân nhất: 2 chiếc F-105, 2 chiếc F-8 và 3 chiếc F-4. Điều kỳ diệu là dù máy bay của ông nhiều lần bị bắn thủng lỗ chỗ như tổ ong, có lần trúng hơn 80 mảnh đạn, nhưng ông chưa bao giờ phải nhảy dù. Ông luôn kiên trì đưa con "én bạc" bị thương hạ cánh an toàn, một minh chứng cho sự bình tĩnh đến lạnh lùng và kỹ thuật điêu luyện. Những phi công Mỹ bên kia chiến tuyến vì quá nể trọng đã gọi ông bằng cái tên vừa kính nể vừa gần gũi: "Bảy Lốp". Sau khi bắn rơi chiếc máy bay thứ 7, theo chỉ thị của Bác Hồ nhằm giữ gìn những "vốn quý" của quân đội, ông Bảy không tiếp tục trực tiếp chiến đấu mà chuyển sang công tác huấn luyện và quản lý. Dù sau này mang quân hàm Đại tá, giữ chức Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Phòng không - Không quân, ông vẫn luôn giữ lối sống giản dị, khiêm nhường của một người lính Cụ Hồ. Khi chiến tranh kết thúc, vị Đại tá lẫy lừng ấy không chọn vinh hoa nơi đô hội. Năm 1990, ông nghỉ hưu và trở về quê nhà Lai Vung, dựng một mái chòi bên ao sen, ngày ngày mặc áo bà ba, đi chân đất lội bùn đào ao, nuôi cá. Hình ảnh vị anh hùng từng làm đảo điên không lực Hoa Kỳ nay lại thong dong quăng chài, nhấp chén rượu đế đãi bạn bè đã trở thành biểu tượng của sự thanh cao. Thậm chí, những cựu phi công Mỹ từng đối đầu năm xưa khi sang thăm Việt Nam đã phải sững sờ khi thấy "đối thủ đáng gờm" của mình đang sống cuộc đời của một lão nông chân chính. Ông nhẹ nhàng bảo với họ: "Ngày xưa mình lái máy bay trên trời để bảo vệ đất này, giờ mình lái máy cày dưới đất để làm ra lúa gạo, cũng là một kiểu chiến đấu cả." Ông ra đi vào năm 2019, để lại một di sản bất diệt về lòng yêu nước, ý chí sáng tạo và một tâm hồn giản dị thuần khiết. Cuộc đời ông chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh Việt Nam: khi cần có thể hóa thành đại bàng vút tận trời xanh, nhưng lúc thanh bình lại trở về làm hạt phù sa lặng lẽ bồi đắp cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Nguyễn Văn Bảy – Huyền thoại bầu trời trong thời hoa lửa”. 2 | Câu chuyện thời hoa lửa