Nguyễn Văn Bảy: Nghệ thuật lấy MiG-17 đối đầu F-4 và F-105
Phân tích cách Nguyễn Văn Bảy khai thác khả năng vòng lượn, đánh gần và yếu tố bất ngờ để khắc chế đối thủ hiện đại hơn.
MiG-17 mà Nguyễn Văn Bảy điều khiển có tốc độ thấp hơn nhiều loại máy bay Mỹ, không mang tên lửa không đối không và phải dùng pháo để bắn ở cự ly gần. Nếu chỉ so sánh thông số, chiếc máy bay dường như ở thế bất lợi rõ rệt. Nhưng chiến đấu không diễn ra trên một bảng thông số. Người phi công có thể lựa chọn độ cao, hướng tiếp cận, cự ly và thời điểm để làm thay đổi tương quan.
Nguyễn Văn Bảy khai thác khả năng vòng lượn của MiG-17 và sở trường đánh gần. Khi đối phương bay nhanh vượt qua, ông có thể chuyển hướng gấp để chiếm vị trí phía sau hoặc buộc máy bay địch vào thế khó sử dụng tên lửa. Muốn làm được điều đó, phi công phải phán đoán sớm và điều khiển chính xác, bởi mất tốc độ hoặc vòng quá gấp có thể khiến máy bay rơi vào tình trạng nguy hiểm.
Yếu tố bất ngờ cũng rất quan trọng. Nhờ dẫn đường từ mặt đất, biên đội được đưa đến khu vực thuận lợi trước khi đối phương nhận ra. Các phi công thường ưu tiên đánh vào tốp mang bom, buộc đội hình phải chia cắt hoặc vứt bỏ vũ khí. Khi giao chiến, Nguyễn Văn Bảy tránh kéo dài cuộc đuổi bắt không cần thiết. Ông áp sát, chọn góc bắn, khai hỏa ngắn rồi nhanh chóng quan sát tình hình để thoát ly hoặc hỗ trợ đồng đội.
Kỹ thuật chỉ phát huy khi đi cùng tâm lý vững vàng. Trong buồng lái, phi công chịu gia tốc lớn và chỉ có vài giây để quyết định. Nguyễn Văn Bảy bình tĩnh, không bắn vội và không hoảng loạn khi bị công kích.
Nghệ thuật của Nguyễn Văn Bảy là hiểu đúng phương tiện, nghiên cứu đối phương và tạo điều kiện để ưu điểm của ta phát huy. “Lấy yếu chống mạnh” không có nghĩa coi nhẹ kỹ thuật; người lính phải biết lúc nào nên đánh, đánh ở đâu và dùng động tác nào. Kiến thức, kinh nghiệm và lòng dũng cảm đã biến MiG-17 thành đối thủ đáng gờm.


