Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN BÍCH – NGƯỜI ĐÁNH SẬP CẦU BÌNH DƯƠNG

Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Bích (1947–1968), quê xã Trung An 2, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh, nhập ngũ tháng 2/1964 khi mới 17 tuổi. Khi hy sinh, ông là Trung đội phó công binh đánh cầu thuộc Phân khu I, miền Đông Nam Bộ. Từ năm 1964–1968, ông tham gia đánh phá nhiều cầu giao thông quan trọng như Bà Bếp, Phú Hòa Đông, Lái Thiêu. Đặc biệt, đêm 6/11/1968, ông cùng đồng đội đánh sập cầu Bình Dương bắc qua sông Sài Gòn. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông bị bao vây và anh dũng hy sinh lúc 10 giờ ngày 7/11/1968, khi mới 21 tuổi. Ngày 20/12/1969, Nguyễn Văn Bích được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rạng sáng 7 tháng 11 năm 1968.

Dưới dòng sông Sài Gòn, một người lính công binh đang tìm cách thoát khỏi vòng vây.

Phía sau anh, mục tiêu mà tổ chiến đấu đã kiên trì theo đuổi qua nhiều lần xuất kích vừa bị đánh sập:

CẦU BÌNH DƯƠNG

Một cây cầu lớn, nằm trên tuyến giao thông quan trọng và được bảo vệ bằng nhiều lớp canh phòng.

Khi rời mục tiêu được khoảng 20 mét, anh bị sức ép của lựu đạn buộc phải nổi lên mặt nước.

Đối phương phát hiện.

Trời dần sáng.

Vòng vây khép lại.

Trong tay người chiến sĩ lúc ấy chỉ còn:

MỘT QUẢ LỰU ĐẠN.

Anh rút chốt, giơ lên khỏi mặt nước.

Đối phương hoảng sợ lùi lại.

Nhưng quả lựu đạn không nổ.

Khoảng 10 giờ ngày 7/11/1968, người chiến sĩ công binh ấy anh dũng hy sinh.

Anh mới 21 tuổi.

Tên anh là:

NGUYỄN VĂN BÍCH


Tuổi thơ nghèo khó ở Củ Chi

Nguyễn Văn Bích sinh năm 1947, dân tộc Kinh, quê ở xã Trung An 2, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh.

Tuổi thơ của ông chịu nhiều mất mát.

Cha mẹ mất sớm.

Mới 13 tuổi, Nguyễn Văn Bích đã phải đi ở.

Đến năm 1964, vừa tròn 17 tuổi, ông nhập ngũ.

Nguyễn Văn Bích được biên chế vào lực lượng công binh chuyên thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm:

ĐÁNH PHÁ CẦU

Đó không đơn thuần là mang thuốc nổ đến mục tiêu.

Các cây cầu quan trọng thường được canh phòng nghiêm ngặt. Người lính phải điều tra mục tiêu, vượt qua các tuyến tuần tra, bí mật tiếp cận chân cầu, bố trí khối nổ rồi rút khỏi khu vực trước khi đối phương phát hiện.

Nhiều nhiệm vụ buộc họ phải:

bơi trong đêm,

ngâm mình hàng giờ dưới sông,

vượt qua các vọng gác

và tiếp cận mục tiêu ngay giữa khu vực đối phương kiểm soát.

Nguyễn Văn Bích đã sống và chiến đấu trong môi trường ấy suốt nhiều năm.


1965 – CẦU BÀ BẾP

Từ năm 1964 đến năm 1968, Nguyễn Văn Bích hoạt động trên hệ thống sông rạch của chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Năm 1965, ông tham gia:

ĐÁNH SẬP CẦU BÀ BẾP

Đây là một trong những chiến công đầu tiên được ghi nhận trong quá trình chiến đấu của người lính công binh trẻ.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.


1966 – HAI LẦN ĐÁNH CẦU PHÚ HÒA ĐÔNG

Năm 1966, mục tiêu tiếp theo là:

CẦU PHÚ HÒA ĐÔNG

Không chỉ một lần.

Trong năm đó, Nguyễn Văn Bích tham gia đánh cầu này:

HAI LẦN

Các mục tiêu mà đơn vị của ông lựa chọn đều nằm trên những tuyến giao thông quan trọng.

Vì vậy, sau mỗi lần bị đánh, việc bảo vệ cầu càng được tăng cường.

Điều đó đồng nghĩa nhiệm vụ của những người lính công binh ngày càng nguy hiểm.


1967 – CẦU LÁI THIÊU

Năm 1967, Nguyễn Văn Bích tiếp tục tham gia đánh:

CẦU LÁI THIÊU

Đến thời điểm này, ông đã trở thành một chiến sĩ có nhiều kinh nghiệm trong nhiệm vụ đánh giao thông.

Thành tích của Nguyễn Văn Bích được đơn vị ghi nhận.

Trong ba năm liên tiếp:

1965 – 1966 – 1967

ông đều được bầu là:

CHIẾN SĨ THI ĐUA

Ông còn 3 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ đánh giao thông.

Năm 1967, Nguyễn Văn Bích được cử tham dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua và dũng sĩ toàn miền lần thứ hai.

Nhưng nhiệm vụ khó khăn nhất của ông vẫn còn ở phía trước.


1968 – MỤC TIÊU CẦU BÌNH DƯƠNG

Năm 1968, trong khí thế tiến công trên toàn chiến trường, Nguyễn Văn Bích nhận nhiệm vụ đánh:

CẦU BÌNH DƯƠNG

Theo tài liệu tuyên dương, đây là một trong những cây cầu lớn nhất tỉnh, bắc ngang sông Sài Gòn, nối Bình Dương với Hậu Nghĩa trên trục Đường số 8.

Vì có vị trí giao thông quan trọng, cầu được bảo vệ rất chặt chẽ.

Nhiều tầng.

Nhiều lớp.

Tuần tra thường xuyên.

Lực lượng bảo vệ trực tiếp tại cầu.

Nguyễn Văn Bích lúc này làm tổ trưởng tổ đánh cầu.

Để tìm được phương án, ông nhiều lần vượt qua hệ thống canh gác, bí mật tiếp cận mục tiêu.

Có những lúc phải:

NGÂM MÌNH DƯỚI SÔNG RẠCH

để nghiên cứu cách đánh.

Quá trình chuẩn bị đã có đồng đội thương vong.

Nhưng Nguyễn Văn Bích vẫn giữ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.


ĐÊM 6/11/1968 – LẦN XUẤT KÍCH THỨ BA

Hai lần trước chưa đạt mục tiêu.

Đêm 6 tháng 11 năm 1968, tổ của Nguyễn Văn Bích:

XUẤT KÍCH LẦN THỨ BA

Những khó khăn tiếp tục xảy ra.

Khi đến được cầu, cả tổ:

CHỈ CÒN 2 NGƯỜI.

Hai người trước một cây cầu lớn được canh phòng nghiêm ngặt.

Nguyễn Văn Bích vẫn quyết định tiếp tục.

Ông bình tĩnh thực hiện phương án đã chuẩn bị.

Tiếp cận.

Bố trí khối nổ.

Hoàn thành nhiệm vụ.

Và rồi...

CẦU BÌNH DƯƠNG BỊ ĐÁNH SẬP XUỐNG SÔNG SÀI GÒN.

Theo tài liệu tuyên dương, trung đội làm nhiệm vụ bảo vệ cầu cũng bị tiêu diệt.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Nhưng trận chiến của Nguyễn Văn Bích chưa kết thúc.


20 MÉT SAU MỤC TIÊU

Sau khi đánh cầu, đối phương nhanh chóng huy động lực lượng bao vây, truy quét.

Nguyễn Văn Bích chủ động:

RÚT SAU ĐỒNG ĐỘI.

Ông vừa rời mục tiêu khoảng 20 mét thì lựu đạn được ném xuống sông.

Sức ép khiến ông phải nổi lên.

Đối phương phát hiện.

Chúng tìm cách bắt sống.

Trong khi đó:

TRỜI ĐÃ SÁNG.

Nguyễn Văn Bích không còn điều kiện bí mật thoát khỏi khu vực.

Ông buộc phải trụ lại giữa vòng vây.

Kiểm tra số vũ khí còn lại.

Chỉ còn:

1 QUẢ LỰU ĐẠN


Quả lựu đạn cuối cùng

Nguyễn Văn Bích rút chốt.

Ông đưa quả lựu đạn lên khỏi mặt nước.

Những người đang tiến đến lập tức lùi lại.

Nhưng một tình huống nghiệt ngã xảy ra:

LỰU ĐẠN KHÔNG NỔ.

Đối phương quay trở lại.

Hỏa lực tập trung vào vị trí Nguyễn Văn Bích.

Khoảng:

10 GIỜ – NGÀY 7/11/1968

Nguyễn Văn Bích anh dũng hy sinh.

Ông đã hoàn thành nhiệm vụ đánh sập cầu trước khi ngã xuống.

Tuổi đời:

21


Người lính của những cây cầu

Chỉ trong khoảng bốn năm chiến đấu, tên tuổi Nguyễn Văn Bích gắn với một loạt mục tiêu giao thông:

1965 – cầu Bà Bếp

1966 – hai lần cầu Phú Hòa Đông

1967 – cầu Lái Thiêu

1968 – cầu Bình Dương

Đó là hành trình từ một thanh niên 17 tuổi bước vào quân đội đến người Trung đội phó công binh đánh cầu khi mới ngoài 20 tuổi.

Điểm chung trong những nhiệm vụ ấy là mức độ nguy hiểm đặc biệt cao.

Muốn đánh được mục tiêu, người lính phải vào rất gần.

Muốn nghiên cứu được mục tiêu, họ phải chấp nhận nhiều giờ hoạt động giữa khu vực được canh phòng.

Và với Nguyễn Văn Bích, nhiệm vụ cuối cùng đã kết thúc ngay giữa dòng sông Sài Gòn.


Những phần thưởng

Trong quá trình chiến đấu, Nguyễn Văn Bích được tặng:

1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì;

3 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba;

6 bằng khen;

4 giấy khen;

3 lần danh hiệu Dũng sĩ đánh giao thông;

3 năm liên tiếp 1965–1967 là Chiến sĩ thi đua của đơn vị.

Năm 1967, ông được cử dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua và dũng sĩ toàn miền lần thứ hai.

Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Nguyễn Văn Bích danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG


Nguyễn Văn Bích mất cha mẹ từ nhỏ.

13 tuổi phải đi ở.

17 tuổi nhập ngũ.

21 tuổi hy sinh.

Khoảng thời gian quân ngũ của ông chỉ kéo dài hơn bốn năm.

Nhưng trong những năm tháng ngắn ngủi ấy, dấu chân người chiến sĩ công binh đã đi qua những dòng sông và những cây cầu quan trọng của chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Và nhiệm vụ cuối cùng của ông đã trở thành dấu mốc đặc biệt:

Đêm 6/11/1968, sau ba lần xuất kích, tổ chiến đấu chỉ còn hai người tiếp cận mục tiêu. Nguyễn Văn Bích vẫn kiên quyết thực hiện nhiệm vụ và đánh sập cầu Bình Dương xuống sông Sài Gòn.

Sáng hôm sau, giữa vòng vây, với quả lựu đạn cuối cùng không nổ, người trung đội phó công binh 21 tuổi đã chiến đấu đến phút cuối.

NGUYỄN VĂN BÍCH

Người chiến sĩ công binh đánh cầu – hy sinh sau khi hoàn thành nhiệm vụ trên dòng sông Sài Gòn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn