Nguyễn Văn Bình (3)
Câu chuyện: Lá thư chưa kịp gửi
Ông Nguyễn Văn Bình , một cựu chiến binh sống tại xã Quang lập , từng tham gia chiến đấu trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Trong một lần hành quân vào năm 1972, trước giờ xuất trận, ông viết vội một lá thư gửi về cho mẹ. Lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng, hỏi thăm sức khỏe mẹ và hứa ngày hòa bình sẽ trở về dựng lại căn nhà nhỏ bên bờ sông.
Trận đánh hôm ấy vô cùng ác liệt. Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Lá thư chưa kịp gửi được ông gấp cẩn thận, cất trong túi áo ngực suốt những năm tháng chiến tranh còn lại. Với ông, đó không chỉ là một lá thư, mà là niềm tin để sống, để chiến đấu và để trở về.
Hơn 40 năm sau, khi kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ, ông vẫn giữ lá thư đã ố vàng theo năm tháng. Ông nói: “Chúng tôi ra đi khi còn rất trẻ, chỉ có một ước mơ giản dị là đất nước hòa bình, để thế hệ sau không phải cầm súng như chúng tôi nữa.”
Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc gìn giữ, xây dựng và phát triển Tổ quốc.



