Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nguyễn Văn Bình - Chuyện một Vệ Út của Trung đoàn Thủ đô

Ông Nguyễn Văn Bình – một “Vệ Út” năm xưa của Trung đoàn Thủ đô – nay đã ngoài 90 tuổi nhưng ký ức về những ngày “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi khi nhắc lại mùa đông năm 1946, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động.

Tây Ninh01/06/2026Lâm Ngọc Châu (THCS Tiên Thuận)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện một Vệ Út của Trung đoàn Thủ đô

Ông Nguyễn Văn Bình – một “Vệ Út” năm xưa của Trung đoàn Thủ đô – nay đã ngoài 90 tuổi nhưng ký ức về những ngày “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi khi nhắc lại mùa đông năm 1946, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động.

Năm đó, ông chỉ mới 17 tuổi, nhỏ tuổi nhất đơn vị nên được gọi thân mật là “Vệ Út”. Dù còn trẻ, ông cùng đồng đội đã kiên cường chiến đấu trong từng con phố Hà Nội, dựng chiến lũy bằng bàn ghế, giường tủ để ngăn bước tiến của quân địch. Bom đạn dội xuống, nhà cửa đổ nát, nhưng tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ vẫn không hề lay chuyển.

Ông kể, có những ngày thiếu ăn, thiếu ngủ, phải chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng không ai lùi bước. “Chúng tôi biết mình có thể không trở về, nhưng vẫn phải giữ Thủ đô đến hơi thở cuối cùng,” ông nói.

Sau 60 ngày đêm chiến đấu, Trung đoàn Thủ đô rút khỏi Hà Nội để bảo toàn lực lượng. Với ông Bình, đó không phải là sự kết thúc, mà là khởi đầu cho một hành trình dài tiếp tục chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Giờ đây, trong căn nhà nhỏ, ông vẫn giữ chiếc mũ cũ và vài kỷ vật như một phần ký ức không thể phai. Câu chuyện của “Vệ Út” năm xưa không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn