NGUYỄN VĂN BÌNH – NGƯỜI CHỈ HUY VỚI KHÍ PHÁCH CHÂN ĐÙNG – CÁI HỐ
NGUYỄN VĂN BÌNH – NGƯỜI CHỈ HUY VỚI KHÍ PHÁCH CHÂN ĐÙNG – CÁI HỐ
1. Gian Thổ Đầu Kháng Chiến Nơi Miền Tây Sông Nước
Những ngày sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, giặc Pháp trở lại xâm lược Nam Bộ. Vùng đất An Giang – nơi địa đầu Tây Nam Tổ quốc với mạng lưới kênh rạch chằng chịt và rừng tràm bạt ngàn — rơi vào những năm tháng chiến tranh vô cùng ác liệt.
Thời điểm ấy, Lực lượng Vũ trang tỉnh An Giang còn quá đỗi non trẻ. Những người lính ra trận phần lớn là nông dân vừa buông giọt mồ hôi trên đồng ruộng, tay cầm ngọn tầm vông vạt nhọn, khẩu súng hỏa hoa cũ kỹ hay vài quả trái nổ tự chế. Súng đạn thiếu thốn, kinh nghiệm chiến đấu chưa nhiều, trong khi quân Pháp sở hữu hỏa lực áp đảo với tàu chiến, đại bác và súng rãnh khương hiện đại.
Giữa hoàn cảnh gian khốn ấy, Nguyễn Văn Bình — một cán bộ, chiến sĩ chỉ huy kiên trung của lực lượng vũ trang địa phương — đã cùng các đồng đội bám trụ xóm làng, dựa vào sự che chở của nhân dân để gây dựng phong trào du kích. Ông hiểu rằng: muốn thắng được quân xâm lược có vũ khí mạnh hơn gấp bội, chỉ có cách dựa vào dân, tận dụng tối đa địa hình sông nước và đánh địch bằng nghệ thuật tác chiến linh hoạt.
2. Trận Đánh Lịch Sử Chân Đùng – Cái Hố (Tháng 7/1947)
Mùa mưa năm 1947, thực dân Pháp mở nhiều đợt càn quét quy mô lớn vào vùng giải phóng An Giang nhằm đè bẹp lực lượng kháng chiến còn non trẻ. Khu vực Chân Đùng – Cái Hố — một địa bàn chiến lược với địa hình đầm lầy, kênh rạch hiểm hóc — trở thành điểm đụng độ nảy lửa giữa ta và địch.
Tháng 7/1947, nhận được tin tình báo quân Pháp chuẩn bị hành quân tiến sâu vào căn cứ, Nguyễn Văn Bình cùng các đồng chí trong chỉ huy đã nhanh chóng xây dựng phương án phục kích. Không có pháo lớn hay xe cơ giới, ông chỉ đạo nghĩa quân tận dụng từng bụi sậy, bờ đê, bãi bồi để ngụy trang trận địa.
Khi đoàn quân Pháp cùng các ghe xuồng tiến vào "lòng chảo" Chân Đùng – Cái Hố, Nguyễn Văn Bình phát lệnh tiến công.
Từ các vị trí phục kích bất ngờ, tiếng súng du kích, trái nổ và ngọn tầm vông vạt nhọn đồng loạt xé tan không gian yên vắng của vùng sông nước. Bị giáng đòn bất ngờ giữa địa hình lầy lội không thể phát huy thế mạnh hỏa lực, quân Pháp rơi vào thế hoảng loạn. Dưới sự chỉ huy quyết đoán và gan dạ của Nguyễn Văn Bình, các chiến sĩ ta đã bám sát từng chiến hào, bẻ gãy nhiều đợt phản công của địch, tiêu hao sinh lực và buộc chúng phải tháo chạy.
3. Trang Sử Vàng Của Lực Lượng Vũ Trang An Giang
Trận chiến Chân Đùng – Cái Hố (7/1947) thắng lợi rực rỡ, không chỉ làm nức lòng đồng bào An Giang mà còn ghi dấu một mốc son quan trọng trong cuốn sử vàng của Lực lượng Vũ trang tỉnh nhà. Trận đánh đã chứng minh bản lĩnh, trí tuệ và tinh thần "thà hy sinh chứ nhất quyết không chịu làm nô lệ" của quân và dân An Giang ngay trong những ngày đầu chống Pháp.
Nguyễn Văn Bình — người chỉ huy mưu trí nơi chiến trường Chân Đùng – Cái Hố năm ấy — đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ cho tinh thần vượt khó, dũng cảm chiến đấu của thế hệ cán bộ kháng chiến đầu tiên. Chiến công của ông và các đồng đội đã góp phần đúc kết nên truyền thống 8 chữ vàng vẻ vang của Lực lượng Vũ trang tỉnh An Giang: "Chiến đấu anh hùng – Xây dựng sáng tạo".



