Nguyễn Văn Chỉnh
Bữa cơm tiễn con cuối cùng
Năm 1968, khi tôi nhập ngũ, mẹ tôi đã 52 tuổi. Đêm trước ngày lên đường, mẹ làm một bữa cơm đặc biệt: một đĩa rau muống xào, một bát canh cá kho và một quả trứng gà luộc – thứ quý giá nhất nhà. Mẹ ngồi nhìn tôi ăn, không nói gì nhiều. Chỉ khi tôi ăn xong, mẹ mới nắm tay tôi, nước mắt lăn dài:
“Con đi đánh giặc, mẹ không cản. Nhưng con phải nhớ sống mà về. Mẹ chờ con, dù chỉ còn một ngày cũng chờ…”
Tôi gật đầu, cố không khóc. Sáng hôm sau, mẹ theo tôi ra đến đầu làng. Mẹ không khóc to, chỉ lặng lẽ đứng nhìn đoàn xe đi khuất. Trong ba lô của tôi, mẹ nhét thêm một gói muối và một mảnh vải rách làm khăn lau mồ hôi, kèm theo mảnh giấy nhỏ: “Mẹ thương con”.
Suốt 7 năm sau, mỗi lần nhớ mẹ, tôi lại lấy mảnh giấy ấy ra mà ngửi. Mùi mẹ vẫn còn thoang thoảng.



