Bài viết

Nguyễn Văn Chớ - Cựu chiến binh LLVT

Hưng Yên07/01/2026THPT Khoái Châu (xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng những mất mát, hi sinh và ký ức của một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn luôn sống động trong tâm trí thế hệ cựu chiến binh – những người đã đi qua chiến trường, đi qua lằn ranh sinh tử để góp phần làm nên độc lập hôm nay. Ở mỗi vùng đất trên dải đất hình chữ S, luôn có những con người thầm lặng mang trên mình dấu tích của chiến tranh, mang theo câu chuyện riêng, nhưng tựu chung đều là tinh thần kiên cường, lòng yêu nước cháy bỏng và ý chí không bao giờ khuất phục.

Trong số những con người ấy, cựu chiến binh Lê Văn Chớ, quê ở xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, là một hình ảnh tiêu biểu. Ông không chỉ là người lính đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt tại chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi bom, chảo lửa” – mà còn là người mang trong mình nỗi day dứt suốt đời về đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Dù thời gian trôi qua, dù mái đầu đã bạc trắng, ông vẫn miệt mài đi tìm lại hài cốt những người đã ngã xuống, coi đó là trách nhiệm, là lời hứa với đồng đội và cũng là cách ông trả nghĩa với quá khứ.

Câu chuyện cuộc đời của ông Lê Văn Chớ không chỉ là một ký ức chiến tranh đơn lẻ, mà còn là lát cắt chân thực về tinh thần bất khuất của người lính thời kỳ chống Mỹ; đồng thời là lời nhắc nhở sâu sắc với thế hệ trẻ hôm nay rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt của những con người đã đi trước.

Sinh ra và lớn lên tại vùng quê Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, nơi gió Lào cát trắng và những mùa mưa bão khắc nghiệt, cựu chiến binh Lê Văn Chớ đã sớm thấm nhuần tinh thần kiên cường, chịu thương chịu khó của người dân miền Trung. Năm 1966, khi mới 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Ở lứa tuổi mà nhiều thanh niên vẫn còn học tập, vui chơi, ông đã khoác lên mình bộ quân phục, bước vào khóa huấn luyện trinh sát – đặc công đầy gian khổ. Chính từ môi trường ấy, ý chí và bản lĩnh của ông được rèn luyện, chuẩn bị cho những năm tháng chiến đấu phía trước.

Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Quảng Trị – một trong những mặt trận ác liệt nhất thời điểm đó. Nơi đây được ví như “mặt đất không ngơi tiếng súng”, là vùng chiến sự liên tục thay đổi, khiến bất cứ người lính nào cũng phải giữ tinh thần vững vàng và tỉnh táo. Trong những năm tháng chiến đấu tại mặt trận này, ông Lê Văn Chớ đã cùng đồng đội thực hiện nhiều nhiệm vụ quan trọng, từ trinh sát, phòng ngự đến tấn công chiến thuật.

Những khó khăn mà ông kể lại không chỉ là gian khổ về vật chất – thiếu thốn nước, lương thực, thuốc men – mà còn là những thử thách về tinh thần. Có những ngày hành quân xuyên rừng, vượt đồi suốt nhiều giờ đồng hồ; có những đêm nằm giữa chiến trường mà giấc ngủ không tròn vì nhiệm vụ và sự căng thẳng luôn cận kề.

Trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị thương rất nặng. Theo ghi chép và lời kể của đồng đội, vết thương khiến ông tưởng chừng không thể sống sót. Đồng đội ban đầu nghĩ ông đã hi sinh, chuẩn bị lo hậu sự. Nhưng giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ông may mắn được cứu chữa kịp thời bởi lực lượng quân y. Việc sống lại trong khoảnh khắc ấy đối với ông không chỉ là một kỳ tích mà còn trở thành bước ngoặt trong cuộc đời – một lời nhắc nhở sâu sắc về sự mong manh của ranh giới giữa sự sống và cái chết trên chiến trường.

Trở về đơn vị sau quá trình điều trị, ông tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Những gian nan, mất mát, hy sinh mà ông tận mắt chứng kiến khiến lòng ông không khi nào nguôi nỗi thương nhớ đồng đội đã ra đi. Nhiều người trong số họ không kịp để lại tên, tuổi; có người chỉ còn được nhớ qua một lời dặn, một ánh nhìn, hay vài mảnh tư liệu ít ỏi.

Hành trình cuộc đời của cựu chiến binh Lê Văn Chớ không chỉ gói gọn trong những năm tháng chiến đấu ác liệt trên chiến trường Quảng Trị, mà còn kéo dài suốt nhiều thập kỷ sau hòa bình, khi ông vẫn miệt mài thực hiện lời hứa với đồng đội. Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ, sức khỏe và để lại trong ông biết bao ký ức không thể quên, nhưng chính những ký ức ấy tạo nên nguồn sức mạnh để ông tiếp tục bước tiếp trên con đường mà nhiều người cho là quá gian nan đối với một người ở tuổi đã xế chiều.

Điều đáng trân trọng ở ông Chớ không chỉ là sự kiên cường của người lính trong chiến đấu, mà còn là tấm lòng thủy chung son sắt, trước sau như một với những người đã cùng ông vào sinh ra tử. Trong xã hội hiện đại, nơi mọi thứ thay đổi từng ngày, thật hiếm có ai giữ trọn được một lời hứa suốt mấy chục năm như vậy. Thế nhưng ông đã làm được — lặng lẽ, bền bỉ và đầy trách nhiệm. Mỗi bộ hài cốt được tìm thấy và trao trả cho gia đình không chỉ là một phần nhiệm vụ hoàn thành, mà còn là một sự an ủi, một niềm hạnh phúc âm thầm nhưng thiêng liêng.

Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay không phải là điều ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự hy sinh bền bỉ và lòng quả cảm của biết bao thế hệ cha anh. Nhờ những con người như ông Lê Văn Chớ mà ngọn lửa về lòng biết ơn, lòng tự hào dân tộc luôn được giữ gìn và truyền lại cho mai sau. Ông đã cho chúng ta hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện qua những phút giây chiến đấu trên chiến trường, mà còn ở sự tử tế, trách nhiệm và lòng trân trọng đối với quá khứ.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại chặng đường dài đã qua, hình ảnh người cựu chiến binh tóc bạc vẫn kiên trì bước đi trên hành trình tìm lại đồng đội như một minh chứng sống cho lòng trung thành và nghĩa tình sâu nặng của người lính Việt Nam. Cuộc đời ông là một bài học quý giá về nhân cách, về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, và về giá trị của ký ức lịch sử trong việc xây dựng tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn