NGUYỄN VĂN CỪ
Nguyễn Văn Cừ là một trong những nhà lãnh đạo xuất sắc của cách mạng Việt Nam, người đã cống hiến trọn tuổi trẻ cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Với bản lĩnh chính trị vững vàng, tư duy sắc bén và tinh thần kiên trung, ông đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Nguyễn Văn Cừ (1912–1941) là một trong những lãnh tụ tiêu biểu của phong trào cách mạng Việt Nam trong giai đoạn tiền khởi nghĩa. Ông sinh ra tại xã Phù Khê, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, trong một gia đình có nền tảng Nho học, sớm được giáo dục về tinh thần yêu nước và ý thức dân tộc. Từ cuối những năm 1920, ông đã tham gia các tổ chức cách mạng như Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội và nhanh chóng trở thành một trong những hạt nhân tích cực của phong trào cộng sản. Năm 1929, ông gia nhập Đông Dương Cộng sản Đảng, sau đó được giao nhiều trọng trách quan trọng trong hệ thống tổ chức Đảng. Dù từng bị thực dân Pháp bắt giam và đày ra Côn Đảo, ông vẫn kiên định lập trường cách mạng. Sau khi được trả tự do năm 1936, ông tích cực khôi phục phong trào tại Bắc Kỳ, tham gia củng cố tổ chức và mở rộng ảnh hưởng của Đảng trong quần chúng. Với năng lực lãnh đạo nổi bật, năm 1938, Nguyễn Văn Cừ được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương khi mới 26 tuổi. Trong thời gian đảm nhiệm cương vị này, ông đã đóng góp quan trọng vào việc hoạch định đường lối đấu tranh và xây dựng khối đoàn kết dân tộc. Năm 1940, ông bị bắt tại Sài Gòn và sau đó bị kết án tử hình. Ngày 28/8/1941, ông bị xử bắn tại Hóc Môn, để lại tấm gương sáng về lòng kiên trung và tinh thần cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.



