Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Nguyễn Văn Cừ

1.Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ, người ta không chỉ thấy hình ảnh một nhà lãnh đạo chính trị lỗi lạc, mà còn thấy hiện thân của một trí tuệ trẻ tuổi, quả cảm và đầy trung thực.

Lâm Đồng01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong dòng chảy huy hoàng nhưng cũng đầy bi tráng của lịch sử cách mạng Việt Nam, cái tên Nguyễn Văn Cừ sáng rực lên như một hiện tượng đặc biệt. Ông không chỉ là vị Tổng Bí thư trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đảng ta, mà còn là biểu tượng mẫu mực cho sự kết hợp hài hòa giữa tư duy lý luận sắc bén, bản lĩnh chính trị kiên cường và lòng trung thực vô hạn đối với lý tưởng dân tộc.

Điều đầu tiên khiến bất cứ ai khi tìm hiểu về Nguyễn Văn Cừ cũng phải kinh ngạc và khâm phục chính là độ tuổi của ông. Ở tuổi 26 – lứa tuổi mà nhiều người vẫn đang loay hoay tìm kiếm định hướng cá nhân – ông đã được tín nhiệm bầu làm Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Đông Dương. Đây không phải là một sự ưu ái, mà là sự lựa chọn tất yếu của lịch sử trước một trí tuệ vượt trội.

Cảm nhận về ông, ta thấy một sự chín chắn lạ kỳ. Ông không chỉ tiếp thu các tư tưởng lý luận một cách máy móc mà luôn có sự vận dụng sáng tạo vào hoàn cảnh cụ thể của Việt Nam. Việc ông chỉ đạo chuyển hướng chiến lược tại Hội nghị Trung ương 6 (1939), đặt nhiệm vụ giải phóng dân tộc lên trên hết, đã cho thấy một nhãn quan chính trị nhạy bén. Ông đã nhìn ra được mâu thuẫn chủ yếu của xã hội lúc bấy giờ, từ đó tập hợp sức mạnh của mọi tầng lớp nhân dân vào mặt trận thống nhất. Đó chính là tiền đề quan trọng cho thắng lợi của Cách mạng tháng Tám sau này.

Có lẽ, di sản quý giá nhất mà Nguyễn Văn Cừ để lại cho hậu thế chính là tác phẩm "Tự chỉ trích". Trong bối cảnh thực dân Pháp đàn áp gắt gao và nội bộ Đảng còn những quan điểm khác biệt, ông đã dũng cảm cầm bút để viết về những sai lầm.

Cảm nhận về hành động này, tôi thấy ở ông một tinh thần "thép". Ông không sợ kẻ thù lợi dụng sơ hở để công kích, cũng không sợ làm giảm uy tín của Đảng. Ngược lại, ông quan niệm rằng một Đảng mạnh là một Đảng dám nhìn thẳng vào sự thật, dám nhận lỗi và quyết tâm sửa lỗi. Câu nói của ông: "Chúng ta không bao giờ sợ công khai thừa nhận sai lầm của mình" vẫn vang vọng như một lời nhắc nhở đanh thép về đạo đức của người cách mạng. Đó là bài học về lòng tự trọng và sự khiêm nhường – những giá trị mà dù ở thời đại nào, người lãnh đạo cũng cần phải có.

Cuộc đời của Nguyễn Văn Cừ tuy ngắn ngủi nhưng lại vô cùng rực rỡ. Ông bị bắt khi sự nghiệp đang ở độ chín, khi những dự định cho vận mệnh dân tộc còn đang dang dở. Cái chết của ông tại pháp trường Ngã ba Giồng cùng các đồng chí khác vào năm 1941 là một sự mất mát không gì bù đắp nổi.

Nhìn vào sự hy sinh ấy, ta thấy một tinh thần lạc quan cách mạng hiếm có. Dù đối mặt với gông xiềng và cái chết, ông vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục trước kẻ thù. Hình ảnh người thanh niên 29 tuổi bước ra pháp trường với phong thái ung dung đã tạc vào lịch sử một bức tượng đài về lòng yêu nước. Ông đã sống một cuộc đời "tận hiến" đúng nghĩa, dùng máu xương của mình để tô thắm thêm lá cờ Tổ quốc.

Cảm nhận về Nguyễn Văn Cừ, trong tôi trào dâng một niềm tự hào xen lẫn sự xúc động sâu sắc. Ông là minh chứng sống động cho câu nói: "Tầm vóc của một con người không đo bằng chiều dài của năm tháng họ sống, mà đo bằng độ sâu của những dấu ấn họ để lại cho đời."

Đối với thế hệ trẻ ngày nay, Nguyễn Văn Cừ không chỉ là một nhân vật trong sách giáo khoa lịch sử, mà là một người thầy về tư duy phản biện, một tấm gương về sự trung thực và lòng dũng cảm. Học tập ông không chỉ là học về kiến thức chính trị, mà là học cách dám đối diện với những khuyết điểm của bản thân để hoàn thiện mình hơn.

Nguyễn Văn Cừ – người con ưu tú của quê hương Bắc Ninh – sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi đường cho lý tưởng thanh niên Việt Nam, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm với vận mệnh dân tộc và giá trị của sự tử tế, trung thực trong cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn