Nguyễn Văn Được
Câu chuyện được ông Nguyễn Văn Được kể lại trong buổi giao lưu truyền thống với đoàn viên thanh niên. Đây là ký ức về những trận càn quét ác liệt của quân địch vào các làng quê miền Nam nhằm truy tìm lực lượng cách mạng và phá hoại căn cứ kháng chiến.
Năm 1971, vùng quê nơi ông Được sinh sống thường xuyên bị địch tổ chức các trận càn lớn. Xe bọc thép, trực thăng và lính bộ binh liên tục xuất hiện khiến cuộc sống người dân luôn sống trong lo sợ.
Khi ấy, ông Được mới 18 tuổi và tham gia đội du kích địa phương. Ban ngày ông cùng bà con làm ruộng như bình thường, nhưng ban đêm lại bí mật canh gác và đưa cán bộ di chuyển qua các tuyến đường an toàn.
Một buổi sáng sớm, tiếng trực thăng vang dội khắp cánh đồng. Địch bắt đầu mở một cuộc càn lớn vào làng. Khói bom bốc lên mù mịt, tiếng loa gọi dân ra tập trung vang khắp nơi.
Người dân nhanh chóng đưa trẻ nhỏ và người già xuống hầm trú ẩn. Trong lúc hỗn loạn, ông Được cùng anh Lê Văn Tòng – tổ trưởng du kích – nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ bị thương thoát khỏi vòng vây.
Con đường duy nhất là men theo bờ kênh phía sau cánh đồng lúa. Nhưng khu vực ấy đã bị lính địch chốt chặn. Anh Tòng quyết định ở lại đánh lạc hướng để ông Được đưa người bị thương rút lui.
Ông Được nghẹn ngào nhớ lại:
“Anh Tòng chỉ nói: ‘Còn người thì còn cách mạng. Em đưa anh ấy đi trước.’”
Ngay sau đó, anh Tòng nổ súng thu hút sự chú ý của địch về phía mình. Tiếng súng vang lên giữa cánh đồng cháy khét vì bom đạn. Nhờ vậy, ông Được đưa được cán bộ bị thương thoát qua con kênh an toàn.
Cuộc càn kéo dài đến chiều tối. Nhiều ngôi nhà bị đốt phá, ruộng đồng tan hoang. Nhưng điều khiến ông Được đau lòng nhất là anh Tòng đã hy sinh sau khi giữ chân địch để bảo vệ đồng đội và dân làng.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Được vẫn luôn nhớ về người đồng đội đã ngã xuống giữa trận càn năm ấy.



