Nguyễn Văn Được nhận nhiệm vụ khó
Bùi Thị Phương Khánh

Ngày ấy, đơn vị đang chuẩn bị cho một nhiệm vụ mới.
Không ai biết chính xác nhiệm vụ sẽ kéo dài bao lâu.
Chỉ biết rằng con đường phía trước không dễ đi.
Buổi tối, cán bộ gọi một số anh em đến trao đổi.
Nguyễn Văn Được cũng có mặt.
Sau khi phổ biến tình hình, người chỉ huy nhìn mọi người rồi nói:
— Nhiệm vụ lần này cần một người thật cẩn thận và có tinh thần trách nhiệm.
Căn phòng im lặng.
Được ngồi nghe, không nói gì.
Một lúc sau, người chỉ huy gọi tên anh:
— Được, đồng chí nhận nhiệm vụ này được không?
Anh đứng dậy.
— Báo cáo, được ạ.
Người chỉ huy nhắc:
— Khó đấy. Phải bình tĩnh, chấp hành đúng mệnh lệnh và luôn giữ liên lạc với đơn vị.
Được gật đầu.
— Tôi sẽ cố gắng hoàn thành.
Đêm đó, anh trở về chỗ nghỉ và kiểm tra lại tư trang.
Một người bạn hỏi:
— Nhiệm vụ khó lắm à?
Được cười:
— Khó thì mới cần mình cố gắng.
Người bạn im lặng một lúc rồi nói:
— Cẩn thận nhé.
Được vỗ vai bạn:
— Yên tâm.
Sáng hôm sau, anh lên đường cùng những người được phân công.
Con đường phía trước dài và nhiều trở ngại.
Có lúc mọi người phải dừng lại để quan sát, có lúc phải tìm cách vượt qua địa hình khó khăn.
Được luôn nhắc anh em:
— Bình tĩnh, làm từng việc một.
Không ai vội vàng.
Mỗi người thực hiện đúng phần việc của mình.
Điều khiến Được nhớ nhất không phải là nhiệm vụ khó đến mức nào.
Mà là cách những người đồng đội tin tưởng lẫn nhau.
Khi một người mệt, người khác hỗ trợ.
Khi gặp khó khăn, cả nhóm cùng bàn bạc.
Không ai tự ý hành động.
Sau nhiều giờ, nhiệm vụ hoàn thành.
Khi trở về đơn vị, người chỉ huy hỏi:
— Thế nào?
Được trả lời:
— Báo cáo, anh em đã hoàn thành nhiệm vụ.
Người chỉ huy gật đầu:
— Tốt.
Được không nói thêm.
Anh chỉ quay sang nhìn những người đồng đội vừa cùng mình trải qua chặng đường ấy.
Một người bạn cười:
— Nhiệm vụ khó mà cũng xong rồi nhỉ?
Được đáp:
— Một mình thì khó. Có anh em thì việc gì cũng có cách làm.
Nhiều năm sau, nếu nhớ lại ngày ấy, có lẽ điều đáng quý nhất không phải là việc một người lính đã nhận một nhiệm vụ khó.
Mà là khi được giao trách nhiệm, anh không né tránh; khi gặp khó khăn, anh biết dựa vào đồng đội; và khi hoàn thành, anh không coi đó là công lao của riêng mình.
Đó cũng là phẩm chất đẹp của người lính: được tin tưởng thì cố gắng, được giao nhiệm vụ thì có trách nhiệm, và trong mọi hoàn cảnh luôn đặt tình đồng đội lên hàng đầu.


