NGUYỄN VĂN ĐƯỢC – TỪ NGƯỜI CHIẾN SĨ QUẢNG NGÃI ĐẾN NGƯỜI CHỈ HUY TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH
Nguyễn Văn Được sinh năm 1946, dân tộc Kinh, quê xã Hành Tín, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Đại úy, Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn 141 bộ binh, Sư đoàn 312, Quân đoàn 1, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ một chiến sĩ, liên lạc trên chiến trường Quảng Ngãi – Bình Định, đồng chí trưởng thành qua chiến đấu tại Lào, Quảng Trị và tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Hai lần bị thương nặng vẫn kiên quyết bám vị trí chiến đấu, Nguyễn Văn Được nổi bật bởi bản lĩnh chỉ huy, tinh thần tiến công và tình thương đồng đội. Ngày 15-1-1976, đồng chí được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm 1961, khi mới khoảng mười lăm tuổi, Nguyễn Văn Được đã bước vào những năm tháng chiến đấu trên chính quê hương miền Trung đầy khói lửa.
Ông sinh năm 1946 tại xã Hành Tín, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi. Những năm đầu, Nguyễn Văn Được là chiến sĩ thuộc Sư đoàn 3, hoạt động trên chiến trường Quảng Ngãi – Bình Định.
Khi làm liên lạc, khi trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhiệm vụ nào ông cũng cố gắng hoàn thành.
Công việc của người liên lạc giữa chiến trường không đơn giản chỉ là mang một mệnh lệnh từ nơi này đến nơi khác. Trên những con đường bị bom đạn khống chế, mỗi chuyến đi đều có thể phải đối mặt với phục kích, pháo kích hay những tình huống bất ngờ.
Nhưng chính từ những nhiệm vụ ấy, Nguyễn Văn Được dần rèn luyện cho mình sự bình tĩnh và khả năng xử trí trong hoàn cảnh khó khăn.
Rồi người chiến sĩ liên lạc ngày nào trực tiếp bước vào những trận đánh.
Từ năm 1961 đến năm 1967, Nguyễn Văn Được cùng tiểu đội chiến đấu, diệt 200 tên địch, đánh sập 30 lô cốt, bắn cháy 6 xe tăng và xe bọc thép.
Riêng ông diệt 64 tên, bắt sống 3 tên, bắn cháy một xe bọc thép và thu 23 khẩu súng.
Nhưng chiến trường không dừng lại ở quê hương Quảng Ngãi – Bình Định.
Từ năm 1968 đến năm 1972, bước chân Nguyễn Văn Được tiếp tục đi qua chiến trường Lào rồi Quảng Trị.
Cùng với những chiến trường mới là những trọng trách lớn hơn.
Từ một chiến sĩ, ông trở thành cán bộ đại đội, rồi cán bộ tiểu đoàn.
Vị trí thay đổi, nhưng một điều vẫn không thay đổi ở Nguyễn Văn Được: khi chiến đấu, ông luôn kiên quyết tiến công và bám sát đơn vị.
Hai lần ông bị thương nặng.
Trong hoàn cảnh ấy, người chiến sĩ hoàn toàn có thể được đưa về phía sau điều trị.
Nhưng cả hai lần, Nguyễn Văn Được đều không rời vị trí chiến đấu khi trận đánh chưa kết thúc.
Vết thương có thể khiến cơ thể đau đớn, sức lực suy giảm, nhưng người cán bộ ấy hiểu rằng giữa lúc trận đánh đang diễn ra, sự có mặt của người chỉ huy có ý nghĩa rất lớn đối với chiến sĩ.
Ông tiếp tục đứng vững.
Tiếp tục chỉ huy.
Và chỉ khi trận đánh kết thúc mới rời vị trí.
Qua những năm tháng chiến đấu ấy, các đơn vị do Nguyễn Văn Được chỉ huy đã diệt 580 tên địch, bắt sống 15 tên và phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh. Riêng ông trực tiếp diệt thêm 22 tên.
Nhưng ở Nguyễn Văn Được, người ta không chỉ thấy một cán bộ gan dạ trong chiến đấu.
Phía sau sự quyết liệt ấy là tình cảm đặc biệt dành cho đồng đội.
Giữa chiến trường, thương binh cần được đưa khỏi khu vực nguy hiểm càng nhanh càng tốt. Nhưng bom đạn không vì có người bị thương mà ngừng lại.
Trong những thời khắc như vậy, Nguyễn Văn Được nhiều lần trực tiếp cõng thương binh vượt qua bom đạn đưa về phía sau an toàn.
Đó là một hình ảnh rất khác của người chỉ huy.
Khi chiến đấu, ông kiên quyết tiến về phía trước.
Khi đồng đội bị thương, ông sẵn sàng quay lại đưa họ về phía sau.
Năm tháng trôi qua, người chiến sĩ trẻ của chiến trường Quảng Ngãi ngày nào tiếp tục trưởng thành.
Đến mùa xuân năm 1975, Nguyễn Văn Được đã trở thành Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn 141 bộ binh, Sư đoàn 312, Quân đoàn 1.
Và ông bước vào một trong những chiến dịch lớn nhất của cuộc đời quân ngũ:
Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Trong những ngày tiến quân về Sài Gòn, Nguyễn Văn Được cùng cán bộ trung đoàn góp phần chỉ huy đơn vị tiêu diệt căn cứ Phú Lợi.
Sau đó, trung đoàn đảm nhiệm lực lượng dự bị cho quân đoàn, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi tình hình chiến trường yêu cầu.
Từ Quảng Ngãi, Bình Định đến chiến trường Lào.
Từ Quảng Trị đến mùa xuân năm 1975.
Từ một người chiến sĩ, một liên lạc viên đến cán bộ đại đội, tiểu đoàn rồi Phó Trung đoàn trưởng.
Đó là hành trình trưởng thành qua gần mười lăm năm chiến đấu của Nguyễn Văn Được.
Ông không trưởng thành bằng những con đường bằng phẳng.
Mà bằng chiến trường.
Bằng những lần đối mặt với hiểm nguy.
Bằng hai lần bị thương nặng nhưng vẫn bám trận địa.
Và bằng cả những lần cúi xuống, cõng một người đồng đội bị thương trên lưng để đưa họ vượt qua bom đạn.
Với những thành tích trong chiến đấu và công tác, Nguyễn Văn Được được tặng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì, 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, 3 lần được bầu là Chiến sĩ thi đua, 2 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ, cùng 20 bằng khen và giấy khen.
Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Nguyễn Văn Được danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Cuộc đời chiến đấu của Nguyễn Văn Được để lại hình ảnh về một người lính trưởng thành từng bước từ thực tiễn chiến trường: từ người chiến sĩ liên lạc tuổi còn rất trẻ đến người cán bộ chỉ huy một trung đoàn trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến.
Hai lần bị thương nặng, ông vẫn ở lại cho đến khi trận đánh kết thúc.
Nhiều lần giữa bom đạn, ông lại cõng những đồng đội bị thương trở về.
Bởi với Nguyễn Văn Được, hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ đồng đội luôn song hành trên con đường của một người lính.


