Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Hòa (2)

Mô tả ngắn Bài viết ghi lại câu chuyện và ký ức chiến tranh của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa – người trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, qua đó khắc họa tinh thần yêu nước, sự hy sinh và lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ cha anh

Thái Nguyên03/03/2026Nguyễn Văn Minh (trường đại học kỹ thuật công nghiêp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài viết Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của những người từng đi qua bom đạn, thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Trong chuyến tìm hiểu về các nhân chứng lịch sử tại địa phương, tôi có cơ hội được gặp và lắng nghe câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa, một người lính năm xưa đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Ông Nguyễn Văn Hòa sinh năm 1948, quê tại một vùng nông thôn nghèo. Năm 1967, khi mới tròn 19 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi được hỏi vì sao lại quyết định ra chiến trường ở độ tuổi còn rất trẻ, ông chỉ mỉm cười hiền hậu và nói: “Lúc đó đất nước còn chiến tranh, thanh niên không đi thì ai đi. Nghĩ đơn giản là phải bảo vệ làng xóm, gia đình và quê hương.” Ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh, hành quân qua nhiều chiến trường ác liệt. Những năm tháng chiến đấu gian khổ được ông kể lại bằng giọng trầm lắng nhưng đầy xúc động. Thiếu thốn lương thực, thuốc men, những đêm hành quân dưới mưa rừng, bom đạn dội xuống không ngớt, cái chết luôn cận kề. Có những trận đánh, đồng đội của ông đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông Hòa nhớ nhất là một trận đánh ác liệt vào năm 1972. Đơn vị của ông phải giữ một vị trí chiến lược trong nhiều ngày liền dưới mưa bom bão đạn. Khi một đồng đội bị thương nặng, dù bản thân cũng đang kiệt sức, ông vẫn cõng bạn vượt qua làn đạn để đưa về tuyến sau. Nhắc đến khoảnh khắc ấy, ánh mắt ông chùng xuống: “Chiến tranh tàn khốc lắm, nhưng tình đồng đội thì không gì có thể thay thế được.” Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Hòa xuất ngũ trở về quê hương. Từ một người lính, ông lại bắt đầu cuộc sống đời thường với muôn vàn khó khăn. Những vết thương chiến tranh để lại khiến sức khỏe ông suy giảm, nhưng ông chưa bao giờ than phiền hay bi quan. Ông tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương và luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo. Điều khiến tôi ấn tượng nhất ở ông không chỉ là những chiến công trong quá khứ, mà còn là tinh thần sống tích cực ở hiện tại. Ông thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống cho thanh thiếu niên, kể lại những câu chuyện chân thực về chiến tranh để thế hệ trẻ hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình. Ông chia sẻ: “Tôi không mong các cháu phải nhớ hết những gì chúng tôi đã trải qua, chỉ mong các cháu sống tốt, sống có trách nhiệm với đất nước là đủ.” Qua câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa, tôi hiểu rằng độc lập – tự do hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Những nhân chứng lịch sử như ông chính là cầu nối sống động giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ trẻ thêm trân trọng giá trị của hòa bình và tự do. Là một sinh viên trong thời đại mới, được sống trong hòa bình, tôi càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của bản thân: học tập tốt, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và đóng góp sức mình cho sự phát triển của đất nước. “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn