Bài viết

Nguyễn Văn Hoà

Nguyễn Văn Hòa sinh năm 1948 tại một làng nhỏ ven biển thuộc tỉnh Phú Yên. Quê hương ông khi ấy nghèo khó nhưng yên bình, với những bãi cát dài, hàng dừa xanh và tiếng sóng biển rì rào ngày đêm. Gia đình ông làm nghề chài lưới, cuộc sống tuy vất vả nhưng đầm ấm. Tuổi thơ của Hòa gắn liền với những buổi theo cha ra khơi, những lần cùng bạn bè chạy nhảy trên bãi cát trắng. Nhưng tất cả những ký ức êm đềm ấy dần bị thay thế bởi tiếng bom rơi, đạn nổ khi chiến tranh lan rộng.

Tây Ninh24/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh của dân tộc Việt Nam thường được gọi bằng cái tên đầy ám ảnh nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng: “thời hoa lửa”. Đó là thời mà mỗi con người đều phải sống trong khói bom, đạn lửa, nhưng cũng là lúc phẩm chất kiên cường, lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả được tỏa sáng rực rỡ nhất. Trong vô vàn câu chuyện của thời kỳ ấy, câu chuyện về nhân chứng lịch sử Nguyễn Văn Hòa vẫn luôn được người dân quê ông nhắc lại như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tình người.

Nguyễn Văn Hòa sinh năm 1948 tại một làng nhỏ ven biển thuộc tỉnh Phú Yên. Quê hương ông khi ấy nghèo khó nhưng yên bình, với những bãi cát dài, hàng dừa xanh và tiếng sóng biển rì rào ngày đêm. Gia đình ông làm nghề chài lưới, cuộc sống tuy vất vả nhưng đầm ấm. Tuổi thơ của Hòa gắn liền với những buổi theo cha ra khơi, những lần cùng bạn bè chạy nhảy trên bãi cát trắng. Nhưng tất cả những ký ức êm đềm ấy dần bị thay thế bởi tiếng bom rơi, đạn nổ khi chiến tranh lan rộng.

Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, Nguyễn Văn Hòa quyết định rời quê hương để tham gia kháng chiến. Quyết định ấy không hề dễ dàng, bởi ông là con trai cả trong gia đình, là chỗ dựa của cha mẹ già và các em nhỏ. Nhưng trước hoàn cảnh đất nước bị xâm lược, ông hiểu rằng mình không thể đứng ngoài. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ lặng lẽ nắm tay con và nói: “Con đi vì đất nước, mẹ tự hào về con.” Câu nói giản dị ấy đã theo ông suốt những năm tháng chiến đấu gian khổ.

Trên chiến trường miền Trung khốc liệt, Nguyễn Văn Hòa là một chiến sĩ thông tin liên lạc. Công việc của ông không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhiều như các đơn vị khác, nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Ông phải băng qua rừng sâu, vượt suối, len lỏi giữa làn đạn để truyền tin, đảm bảo mệnh lệnh được thông suốt. Chỉ cần một sai sót nhỏ, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm.

Có một lần, trong một trận càn lớn của địch vào năm 1968, đường dây liên lạc của đơn vị bị cắt đứt. Giữa lúc tình thế cấp bách, Nguyễn Văn Hòa đã tình nguyện đi sửa đường dây. Bom đạn dội xuống không ngừng, đất đá rung chuyển, nhưng ông vẫn kiên trì bò từng mét dưới làn đạn. Khi đến được vị trí đứt dây, ông nhanh chóng nối lại và đảm bảo thông tin được khôi phục. Nhờ đó, đơn vị kịp thời rút lui an toàn. Sau trận ấy, nhiều đồng đội đã gọi ông là “người giữ mạch sống”, bởi chính sự dũng cảm của ông đã cứu sống biết bao người.

Tuy nhiên, chiến tranh không chỉ có những chiến công mà còn đầy rẫy mất mát. Trong một lần làm nhiệm vụ năm 1972, Nguyễn Văn Hòa bị thương nặng do trúng mảnh bom. Ông được đồng đội đưa về tuyến sau điều trị. Những ngày nằm trên giường bệnh, ông không ngừng nghĩ về đồng đội còn đang chiến đấu ngoài mặt trận. Nỗi đau thể xác không lớn bằng nỗi day dứt khi không thể tiếp tục cùng anh em sát cánh.

May mắn thay, sau một thời gian điều trị, ông dần hồi phục và tiếp tục tham gia công tác hậu cần cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975. Khi trở về quê hương, Nguyễn Văn Hòa không còn là chàng trai trẻ năm nào, mà đã trở thành một người lính từng trải, mang trong mình ký ức không thể nào quên về thời hoa lửa.

Sau chiến tranh, ông lập gia đình và sống một cuộc đời giản dị. Dù không còn trực tiếp cầm súng, ông vẫn luôn giữ trong tim ngọn lửa của lòng yêu nước. Ông thường kể cho con cháu và người dân trong làng nghe về những năm tháng chiến tranh, về tình đồng đội, về những người đã ngã xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Nguyễn Văn Hòa qua đời năm 2010, hưởng thọ 62 tuổi. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương cho gia đình và những người từng biết đến câu chuyện của ông. Nhưng hơn hết, ông để lại một di sản tinh thần vô giá – đó là bài học về lòng dũng cảm, sự hy sinh và trách nhiệm với Tổ quốc.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Hòa chỉ là một trong hàng triệu câu chuyện của thời hoa lửa, nhưng nó đủ để chúng ta hiểu rằng hòa bình ngày hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao máu xương, nước mắt và cả những ước mơ dang dở của một thế hệ.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người như Nguyễn Văn Hòa vẫn sống mãi trong ký ức của dân tộc. Họ chính là những “đóa hoa trong lửa”, tỏa sáng giữa gian khổ, để lại ánh sáng cho các thế hệ mai sau. Và trách nhiệm của chúng ta hôm nay là phải trân trọng, gìn giữ và tiếp nối những giá trị cao đẹp ấy, để đất nước mãi mãi hòa bình và phát tiển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn