Nguyễn Văn Hoa - Người giữ ngọn lửa tuổi hai mươi
Sau ngày đất nước thống nhất, hàng vạn thanh niên miền Nam, trong đó có nhiều thanh niên quê Dĩ An – Bình Dương, đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong để khai hoang, xây dựng kinh tế mới và tham gia nhiệm vụ quốc tế. Ông Nguyễn Văn Hoa là một trong những người tiêu biểu của thế hệ ấy. Suốt hơn 30 năm gắn bó với lực lượng Thanh niên xung phong, ông đã đi qua nhiều vùng đất gian khó, chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và góp phần viết nên bản hùng ca cống hiến của tuổi trẻ Việt N
Tháng 3 năm 1976, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, những cánh rừng ven Sài Gòn và vùng Đông Nam Bộ vẫn còn đầy hố bom, dây thép gai và dấu tích chiến tranh.
Giữa khí thế của tuổi trẻ sau ngày hòa bình, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hoa viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Ngày lên đường, hành trang của ông chỉ có vài bộ quần áo, chiếc võng cũ và niềm tin mãnh liệt rằng tuổi trẻ phải sống có ích cho đất nước.
Những ngày đầu đến vùng kinh tế mới, cuộc sống vô cùng gian khổ. Ban ngày, các đội viên phát rừng, đào kênh, dựng nhà. Ban đêm, họ mắc võng ngủ giữa rừng, muỗi dày đặc, nhiều người lên cơn sốt rét.
Có những ngày thiếu nước uống, thiếu lương thực, bữa ăn chỉ có cơm độn với rau rừng. Nhưng không ai bỏ cuộc.
Ông Hoa kể lại:
– Chúng tôi luôn nghĩ rằng chiến tranh đã qua, đất nước cần được dựng xây. Gian khổ đến đâu, thanh niên cũng phải đi đầu.
Rồi những năm tiếp theo, ông cùng đồng đội tiếp tục đến nhiều vùng đất xa xôi, tham gia xây dựng các khu kinh tế mới, phục hồi sản xuất, hỗ trợ nhân dân vùng biên giới và thực hiện nhiệm vụ quốc tế.
Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường hoặc trở về với những thương tật trên cơ thể.
Mỗi lần nhắc đến những người đã hy sinh, ông lại lặng đi:
– Chúng tôi có mặt ở đây hôm nay là nhờ sự cống hiến và cả máu xương của biết bao đồng đội.
Nhiều năm sau, khi trở lại những vùng đất năm xưa, nhìn những cánh rừng xanh, những cánh đồng trù phú và những khu dân cư đông đúc, ông xúc động nói:
– Chúng tôi tự hào vì tuổi trẻ của mình đã góp một phần nhỏ bé để biến những vùng đất hoang hóa thành nơi đáng sống.
Ánh mắt người cựu thanh niên xung phong khi ấy vẫn rực sáng như chàng trai tuổi đôi mươi năm nào. Đó là ngọn lửa của lý tưởng sống đẹp, của tinh thần dấn thân và cống hiến không mệt mỏi cho Tổ quốc.



