Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN HOÀNG CỰU CHIẾN BINH (1)

TP. Hồ Chí Minh05/07/2026Đoàn trường THPT Trần Quang Khải (Xã Long Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VĂN HOÀNG CỰU CHIẾN BINH (1)

Có những cuộc gặp không ồn ào nhưng để lại dư âm rất lâu. Chuyến đến thăm Bác Nguyễn Văn Hoàng là một cuộc gặp như thế. Bác sinh năm 1964, quê ở Cần Đước, Long An. Hai năm trong quân ngũ của bác không dài, nhưng lại là quãng thời gian định hình cả phần đời còn lại. Chiến tranh với Bác không phải là những khái niệm xa xôi, mà là những ngày tháng hiện hữu bằng tiếng súng dồn dập, bằng khói lửa và những lần đối diện trực tiếp với ranh giới mong manh giữa sống và chết.

Bác kể về những trận đánh ngắn mà gắt. Không có nhiều thời gian chuẩn bị, không có chỗ cho do dự. Khi tiếng súng nổ lên, mọi thứ lập tức bị cuốn vào nhịp chiến đấu. Bác tiến lên trong tiếng pháo rền, trong tầm nhìn bị xé vụn bởi khói bụi. Đồng đội ở rất gần, nhưng cũng có thể rời đi chỉ trong một khoảnh khắc. Giữa hoàn cảnh ấy, điều giữ họ đứng vững không phải là sự không biết sợ, mà là ý thức phải đi tiếp, vì nhiệm vụ, vì những người bên cạnh mình. Năm 1983, bác trở về. Cuộc chiến khép lại, nhưng dấu vết của nó thì không. Cơ thể bác mang nhiều thương tích, buộc bác phải sống trong khu điều dưỡng suốt 15 năm. Đến năm 2003, bác ra quân. Sau đó, bác được hỗ trợ một căn nhà tình nghĩa từ cơ quan và gắn bó với nó suốt hơn 20 năm.

Cuộc sống không nhiều biến động, cũng không có gì đặc biệt để kể nếu nhìn từ bên ngoài. Nhưng chính sự bình lặng ấy lại khiến người ta nghĩ nhiều hơn về những gì đã từng diễn ra trước đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn