Khác

Nguyễn Văn Huân – Người đại đội trưởng giữ điểm cao 608 giữa mưa lửa biên cương

Nguyễn Văn Huân – Người đại đội trưởng giữ điểm cao 608 giữa mưa lửa biên cương

02/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Huân – Người đại đội trưởng giữ điểm cao 608 giữa mưa lửa biên cương

Trong những buổi sinh hoạt truyền thống, khi câu chuyện về những năm tháng hoa lửa được kể lại, đoàn viên, thanh niên xã Sin Suối Hồ xúc động lắng nghe về Anh hùng – liệt sĩ Nguyễn Văn Huân, người đại đội trưởng đã sống trọn vẹn một đời lính và ngã xuống giữa điểm cao 608 trong những ngày biên giới rực lửa.

Anh sinh năm 1948, nhập ngũ tháng 4 năm 1968 – khi đất nước đang trong giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến. Suốt 6 năm chiến đấu bên chiến trường Lào, anh trải qua biết bao gian khổ, hiểm nguy, lập nhiều chiến công cùng đồng đội.

Đầu năm 1974, sau những năm dài trận mạc, anh được nghỉ phép trở về quê hương và nên duyên với cô Nguyễn Thị Đáng, khi ấy vừa tròn 20 tuổi. Hạnh phúc vợ chồng chỉ vỏn vẹn mười ngày. Rồi người lính lại khoác ba lô lên đường vào miền Nam chiến đấu trong đội hình Trung đoàn 148, Sư đoàn 316.

Ngày đất nước thống nhất, anh – khi ấy là thiếu úy – cùng Trung đoàn 148 hành quân ra Bắc, đóng quân tại Than Uyên (Lai Châu). Những tưởng hòa bình sẽ là quãng đời bình yên sau bao năm khói lửa, nhưng Tổ quốc lại một lần nữa gọi tên người lính.

Chiều 18-2-1979, đơn vị anh nhận lệnh khẩn cấp hành quân về Lào Cai, chốt giữ điểm cao 608 (Sa Pa), chặn bước tiến công của quân xâm lược, bảo vệ nhân dân đang sơ tán về phía sau.

Từ ngày 22 đến 28-2-1979, Đại đội 10 – phần lớn là những cán bộ, chiến sĩ đã từng dạn dày trong kháng chiến – dưới sự chỉ huy của đại đội trưởng Nguyễn Văn Huân đã kiên cường bám trụ giữa mưa pháo và những đợt tấn công ồ ạt. Trước sức ép của lực lượng địch đông gấp nhiều lần, các anh vẫn giữ vững trận địa, khiến cả một sư đoàn đối phương không thể tiến quân.

Khi địch chiếm được một nửa điểm cao, tình thế vô cùng nguy cấp. Không chần chừ, Nguyễn Văn Huân dẫn đầu lực lượng xung kích lao lên phản công. Giữa làn đạn dày đặc, anh cùng đồng đội đánh giáp lá cà quyết liệt, khiến quân địch hoảng loạn, bỏ chạy khỏi vị trí vừa chiếm được.

Trong trận đánh cuối cùng ấy, người đại đội trưởng quả cảm đã anh dũng hy sinh, giữ trọn lời thề của người lính: còn người còn trận địa.

Câu chuyện khép lại trong niềm xúc động. Hình ảnh người chồng chỉ kịp ở bên vợ mười ngày, người cha chưa kịp nhìn con khôn lớn, người đại đội trưởng xông pha nơi tuyến đầu… trở thành biểu tượng của lòng trung thành và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đó không chỉ là ký ức chiến tranh, mà là bài học về trách nhiệm, về tình yêu nước được thể hiện bằng hành động cụ thể.

Ngọn lửa từ điểm cao 608 năm ấy vẫn âm ỉ cháy trong trái tim mỗi đoàn viên, thanh niên – nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của những người như Nguyễn Văn Huân, những con người đã sống một đời rực sáng giữa thời hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn