Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Hùng

Bài viết ghi lại dòng hồi tưởng của bác Nguyễn Văn Hùng về những ngày tháng chiến đấu tại tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, nơi bom đạn không thể khuất phục ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Thái Nguyên13/04/2026Nguyễn Đăng Duy5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày cuối tuần rảnh rỗi, tôi có dịp được ngồi lại cùng bác Hùng – một người hàng xóm hiền hậu, thường ngày vẫn hay chăm chút cho mấy chậu cây trước nhà. Ít ai biết rằng, ẩn sau vẻ ngoài thư sinh của một giáo viên về hưu ấy là một quá khứ hào hùng của người lính vận tải trên con đường Trường Sơn năm xưa.

Bác Hùng nhập ngũ năm 1968, khi ấy bác vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Với bác, “thời hoa lửa” không phải là một khái niệm trừu tượng trong sách giáo khoa, mà là tiếng bom gầm rú, là mùi đất cháy khét và là những đêm không ngủ bên vô lăng. Bác kể, đơn vị bác thuộc binh trạm vận tải chiến lược, nhiệm vụ chính là vận chuyển lương thực và vũ khí từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam.

“Cháu biết không, thời đó xe không có kính không phải vì thiết kế nó thế, mà vì bom rơi đạn lạc làm vỡ hết cả,” bác cười hiền, ánh mắt xa xăm như đang nhìn thấy những chiếc xe tải phủ đầy bụi trường sơn hiện ra trước mắt. Hình ảnh bài thơ của Phạm Tiến Duật như sống lại trong từng lời kể của bác. Những cung đường hiểm trở, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm, lại thêm sự rình rập của máy bay địch. Thế nhưng, chưa một lần nào bác và đồng đội chùn bước.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với bác là những đêm “vượt trọng điểm”. Đó là những đoạn đường bị địch đánh phá ác liệt nhất, nơi đất đá bị cày xới đến mức không còn một ngọn cỏ. Để đưa xe qua, các chiến sĩ công binh và thanh niên xung phong đã phải lấy thân mình làm “cọc tiêu sống”, đứng giữa làn bom đạn để xi nhan cho xe vượt qua an toàn. Bác bảo: “Lúc đó chẳng ai nghĩ đến cái chết, chỉ nghĩ làm sao để hàng đến được tay các đồng chí ở chiến trường đúng giờ.”

Hòa bình lập lại, bác trở về với giảng đường, tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Thế nhưng, tinh thần của người lính Trường Sơn vẫn luôn chảy bỏng trong máu. Qua câu chuyện của bác, tôi – một sinh viên kỹ thuật – cảm thấy những khó khăn về bài vở hay áp lực cuộc sống hiện tại thật nhỏ bé so với những gì thế hệ cha anh đã trải qua.

Câu chuyện của bác Hùng không chỉ là một hồi ức cá nhân, mà là một minh chứng sống động cho khát vọng hòa bình và độc lập của cả một dân tộc. Nó nhắc nhở tôi rằng, mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi hơi thở bình yên ta đang có đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao lớp người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn