Bài viết

Nguyễn Văn Khoa

Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, có một người lính đã dành trọn tuổi trẻ của mình nơi chiến trường Tây Nguyên – ông Nguyễn Văn Khoa, sinh ngày 19 tháng 3 năm 1955. Tháng 8 năm 1973, khi đất nước còn đang trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông lên đường nhập ngũ. Trong màu áo lính, ông mang quân hàm Thượng sĩ, bước vào chiến trường Tây Nguyên – nơi rừng sâu, núi cao và đầy hiểm nguy.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH Ở TÂY NGUYÊN”

Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, có một người lính đã dành trọn tuổi trẻ của mình nơi chiến trường Tây Nguyên – ông Nguyễn Văn Khoa, sinh ngày 19 tháng 3 năm 1955.

Tháng 8 năm 1973, khi đất nước còn đang trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông lên đường nhập ngũ. Trong màu áo lính, ông mang quân hàm Thượng sĩ, bước vào chiến trường Tây Nguyên – nơi rừng sâu, núi cao và đầy hiểm nguy.

Cuộc sống của người lính nơi đây không hề dễ dàng.

Đó là những ngày hành quân xuyên rừng, những đêm ngủ giữa đại ngàn, những bữa ăn đơn sơ trong điều kiện thiếu thốn. Sốt rét rừng, mưa nắng thất thường… luôn là thử thách thường trực.

Nhưng gian khổ lớn nhất… là những trận chiến.

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của ông bước vào tình huống chiến đấu căng thẳng. Không khí trước giờ nổ súng trở nên nghẹt thở. Mỗi người lính đều hiểu rằng phía trước là thử thách sinh tử.

Khi trận đánh bắt đầu, tiếng súng vang lên giữa núi rừng. Ông Nguyễn Văn Khoa cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí, chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Giữa khói lửa, người lính không còn nghĩ đến bản thân… Mà chỉ có một suy nghĩ duy nhất: hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ đồng đội.

Trong vai trò người lính dày dạn, ông luôn giữ vững tinh thần, động viên anh em vượt qua khó khăn.

Trận chiến kết thúc, dù còn nhiều gian khổ và mất mát, nhưng ý chí của người lính vẫn không hề lung lay.

Những năm tháng ở Tây Nguyên đã rèn luyện cho ông bản lĩnh kiên cường và tinh thần vững vàng. Đó là quãng đời mà ông luôn tự hào khi nhắc lại.

Tháng 5 năm 1980, ông xuất ngũ, trở về quê hương Văn Giang. Cuộc sống trở lại bình dị, nhưng ký ức về những ngày tháng chiến trường vẫn luôn in đậm trong tâm trí.

Ông không kể nhiều về chiến công… Nhưng mỗi câu chuyện đều khiến người nghe xúc động. Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Khoa nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, ý chí… Và cả tuổi trẻ của những người lính đã từng đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn